Dữ Liệu Mở (Open Data) và Lan Man Lãng Xẹt

No Comments

Lần cuối cùng tui “google” là hôm nay, 9h tối, nhưng lịch sử tìm kiếm chỉ cập nhật tới ngày 20/3 thôi:

google history

Và nhiều khi tui đặt cho mình một câu hỏi: nếu không có những công cụ tìm kiếm thì bằng cách nào tui tiếp cận được cái đống thông tin trên mạng đó. Câu trả lời của tui là: “bó tay”.

Một điển hình của Open Data chính là Thư viện. Ở thư viện, người ta tổng hợp, lưu trữ và bảo quản sách, là loại tài liệu lưu trữ trí tuệ và văn minh của nhân loại (tự nhiên thích xài chữ bự chà bá dzậy á). Đó là tui không nói tới những thư viện chuyên đề, thư viện cá nhân, thư viện kiêm bộ sưu tập, vân vân, và luôn tiện không tính tới những cuốn sách tiểu thuyết ba xu rẻ tiền.

Điển hình kế tiếp của Open Data chính là Open Source (mã nguồn mở). Biết bao nhiêu anh bạn IT Việt Nam của mình phải mang ơn những hệ thống mã nguồn mở và nếu không có những bộ mã nguồn mở đó thì chắc dân mình còn mù coding dài dài.

Một điển hình nữa của Open Data chính là những hệ điều hành lõi Linux. Cái này khỏi bàn, nói cái tên đó ra là bà con đủ hiểu tui muốn nói gì nữa rồi heng, hehe.

Cách đây ba bốn năm Google có ý định làm cái thư viện điện tử mang tên Google Books với tham vọng nhét hết toàn bộ con chữ của thiên hạ tồn tại trên đời này vô máy chủ của họ và … cung cấp miễn phí cho người dùng internet. Lạy Google, vì vài lý do nên dự án đó đã tạm dừng, chứ Google Books mà tồn tại thì chắc thư viện đóng cửa và các ISP (Internet Services Providers – nhà cung cấp dịch vụ mạng) tăng doanh thu ào ào. Google Books cũng là một dạng điển hình của Open Data.

Open Data, dịch sát nghĩa là Dữ Liệu Mở, dịch ý là chia sẻ thông tin. Thí dụ vầy.

Anh A ở một nước nào đó nghiên cứu một vấn đề XYZ, xong cái công bố cung cấp miễn phí toàn bộ quá trình nghiên cứu và kết quả của ảnh cho mọi người.

Anh B ở một nước khác đang bí đề tài nghiên cứu để lấy tiền ai đó, tìm tìm một hồi thấy đề tài XYZ của anh A hay quá, chụp liền, xào nấu một hồi ra đề tài của mình, trình ai đó lấy tiền xài. Dễ còn hơn chữ dễ.

Thí dụ khác.

Anh A viết một bài hát nhạc không lời, quýnh thử, xong đem cho thiên hạ nghe.

Anh B đi đâu đó lượm được bài hát đó, về viết thêm lời vô, tự nhận của mình. Xong!

Thí dụ khác.

Anh A hì hục viết từng dòng code, đem chia sẻ với bạn bè miễn phí.

Anh B lượm được, về chỉnh sửa chút đỉnh, đem bán lấy tiền xài.

Nói chung là ngồi kể thí dụ thì chắc kể quài kể quỉ cũng không hết, vì sự đời ngày hôm nay thằng nào tự xưng “quân” thì đã “tử” hết rồi, thí dụ:

- Anh B có cái đề tài trình ai đó lấy tiền xài là nhờ anh A, mà thí dụ anh A không biết, hay anh A chết rồi, vậy giờ sao?

- Anh A nói tiếng tây, anh B nói tiếng tàu, không hiểu nhau thì sao?

- Anh A nghiên cứu tầm bậy, đi sai đường, lỡ anh B không biết đi theo rồi thí nghiệm bậy, bùm, xong phim, anh A có bị kết tội ngộ sát hay không?

Cho nên, nói chung thì về concept (khái niệm), open data là quá tốt cho sự hợp tác nhiều nguồn lực để tất cả cùng phát triển, nhưng về thực hành (practice) thì khó làm do yếu tố con người tác động.

Nói khó làm, nhưng không phải không làm được, bằng chứng là những điển hình phía trên kia.

Nhưng vấn đề là, chúng ta bỏ công sức, thời gian để xây dựng một cơ sở dữ liệu mở như vậy, đầu tư như vậy, rồi người dùng có trân trọng hay có biết cách để sử dụng chúng đúng hay không, hay họ sử dụng những điều phi vụ lợi để vụ lợi cho cá nhân mình.

Ơizzz, cái sự đời, tổ cha nó cái sự đời…

——————————————————–

Lý do có cái bài này là vì có một anh bạn rủ làm một thư viện media mở miễn phí tư liệu cho bà con cô bác tham khảo. Thôi anh, em lạy, anh làm cái gì mà móc trong não trong cơ anh ra đem cho thì còn được, chứ anh móc trong túi ra đem cho thiên hạ thì hơi bị căng à… nhiều thằng bề ngoài nhìn ngon lành vậy chứ thúi quắc à anh ơi… Anh làm Open data giống như anh mở kho lúa nhà mình đặng tế bần dzậy á, người cần thì không đủ, còn ba cái thằng không cần thì lấy xe cam nhông vô bốc hốt xong đem bán lại cho người khác. Thôi bỏ đi anh, em chịu hông nổi cảnh đó.

Thiết tha yêu thương

2 Comments

Rồi được gì cho nhau?

Rồi mang lại gì cho nhau, sau này, hay không cần xa vậy, chỉ cần trước mắt thôi, nay đây, mốt nọ, khi anh cần em, hay em cần anh, người kia có chạy đến được với người này hay không?

Hay chỉ là một câu thoái thác, ậm ờ cho qua chuyện?

Nhiều khi chỉ buông một lời hứa cho xuôi tai, nhưng người đã hứa có biết rằng người được hứa đã tin tưởng hết lòng và chờ mong hết sức?

Ngày có thể dài minh mông như sợi dây diều lộng gió với sự trông ngóng gầy hao, nhưng cũng có thể ngắn chẳng tày gang khi bên nhau và thì thầm to nhỏ.

Như thiết như tha, như trác như ma, đã cắt rồi còn phải mài, đã gọt rồi còn phải giữa, nhiều khi yêu thương đến đó, rồi đi đó, nếu ta không vun trồng chăm bón, nếu ta tưởng rằng đã có rồi mải mê quên lãng.

Yêu thương thiết tha cũng chẳng qua là lời nói, khi mỗi ngày người này gặp bao nhiêu người, người kia cũng gặp bấy nhiêu con người. Thế nào là dư, thế nào là thiếu, thế nào là đầy, thế nào là vơi, khi đáy yêu thương chưa hề có ai thấy giới hạn và đỉnh của yêu thương chẳng thể đo bằng thước tấc trần gian.

Ai tặng ai vết thương ngọt ngào, chẳng nợ nần gì nhau mà sao lòng trĩu nặng. Chờ đợi vô biên nghe bốn bề thinh lặng, nhưng tận đáy lòng nghe biển động sóng trào?

Mười bàn tay đã buông ra hết chín, bàn tay còn nắm có chắc giữ được đến ngày mai?

Muốn chụp hình đẹp hả, dễ òm, dzô đây chỉ cho

9 Comments

Có nhiều cách để chụp hình đẹp, vài trong những cách đó là:

1. Cách thứ nhất – 1 tuần chụp hình đẹp

- Mua một cái body xịn. Cỡ 4000 đô trở lên là ổn. Cứ ôm tiền ra mua D2X hay D3 là ok.
- Mua thêm một chục cái ống kính xịn, cỡ 10.000 đô nữa. Sơ sơ là phải có tele 800 ly, 400 ly, ống wide, ống fisheye ống EDD, ống macro 17ly, ống 55ly, ống 85 ly, túm lại là đừng có thèm mua ống zoom, mua hết ống fix là được, còn dư tiền (chắc không dư đâu) thì mua bậy vài cái zoom 70-200 VR2 để cho bạn bè mượn.
- Mua thêm một cái balô, bèo lắm cũng phải là Jill-E, chống thấm chống sốc ì xèo lên, túm lợi là cái túi nào đựng hết đống đồ nghề phía trên là được.
- Mua thêm tripod, boom, flashes, backdrop, chục cái thẻ nhớ 32GB, đồ điều khiển từ xa, đồ đo sáng, đồ đo khoảng cách bằng tia lade, ghế xếp, chai nước, nón, mắt kiếng vân vân, cứ nhắm đồ hiệu mắc tiền mà mua, đừng mua đồ rẻ.

==========> mua xong hết đống đó rồi thì đăng ký vô mấy cái diễn đàn chụp hình nổi lềnh bềnh của Việt nam hiện giờ (google ra cả đống), đừng có đăng ký vô diễn đàn nước ngoài là được. Xong đi theo người ta offline chụp hình, nhớ hào phóng bao cả đám café ăn uống karaoke vài bữa. Chừng nào đi săn ảnh thì nhớ ôm cái đống đồ nghề phía trên theo.

Ba cái bố cục ánh sáng tốc độ gì gì đó miễn hết cho bạn. Cứ biết thay pin, thay thẻ nhớ, thay ống kính vô máy, biết nút nào bấm chụp là được rồi. Còn chụp cái gì xài ống kính gì cũng khỏi quan tâm luôn, cứ tháo lắp tá lả liên tục vô cho bà con choáng, nhiều khi hên hên chụp panorama mà lắp ống macro vô nó ép phéc (effect) ra cái hình hơi bị ạc (art) nữa à, hehe…

Chỗ này phải nghệ thuật chút nè: lựa lúc đông người cái giả bộ nói như mình có mấy cái đồ xài lâu quá chán rồi, bán rẻ ai mua hông, hehehe… Thí dụ ống 17-200ly bạn mua 1800 đô một cái, bạn bán rẻ 300-400 đô thôi, thí dụ như thẻ nhớ 32GB bạn bán chừng 20 đô thôi, hehe…

Hứa chắc với bạn một điều, làm đúng như tui nói ở trên, bạn khỏi cần biết chụp hình chụp ếch gì hết, chỉ cần vác cái đống đồ nghề đó ra quơ quơ là cả đám lé con mắt, bạn bấm bậy cỡ nào người ta cũng khen đẹp và nghệ thuật, trầm trồ xúm xít hít lấy hít để.

Còn photoshop cũng khỏi cần quan tâm, bạn cứ chụp hình về rồi dzục lên diễn đàn, thế nào bà con nó cũng xúm lại tải hình bạn về làm photoshop xong rồi up lên lại cho coi, hehe… Cứ khen mấy ảnh trời ơi anh sửa hình em đẹp quá là được, về sau có đứa sửa hình giùm mình miễn phí.

Bảo đảm trong vòng 1 tuần lễ bạn dư sức tổ chức triển lãm ảnh mini trong quán café nào đó tùy bạn, nhớ phải bao ăn bao uống đàng hoàng nha, bà con ở mấy cái diễn đàn nó đi đông nghẹt cho coi. Bạn nổi tiếng nhớ bao tui ly café nha.

Ưu điểm: tiết kiệm rất nhiều thứ cho bạn.

Tiết kiệm tiền. Tui chỉ nói bạn mua 1 cái body thôi, chứ bạn để ý coi, dạo này nhiều “nghệ sĩ nhíp ảnh” của mình đeo một lượt ba bốn cái body lủng lẳng quanh cần cổ như đeo dây chuyền, chụp tá lả bùng binh nhìn chóng mặt.

Tiết kiệm thời gian, khỏi mất công đi học chụp hình, đọc sách, nghiên cứu ba láp ba xàm chi cho mất công, cứ ôm máy chụp chừng 1 tuần, biết quay cái ống kính với biết bấm mấy cái nút trên máy là được.

Tiết kiệm công sức. Khỏi mất công chỉnh sửa photoshop. Mấy bạn trên diễn đàn mình khoái … sửa hình người khác chụp lắm, tại theo họ thì “hình này chưa đạt, theo cách tui chỉnh vầy mới đạt nè”, cứ thảy hết lên cho mấy ảnh chỉnh thoải mái, thế nào chả lòi ra cái vừa mắt mình, hehe…

Khuyết điểm: dễ lòi

Như đã nói, đừng có nhào vô diễn đàn chụp hình nước ngoài nha. Lòi ngu liền.

Cũng đừng có dại mà ngồi tán dóc với thiên hạ về chụp hình. Cứ lẳng lặng mà bấm máy, kiểu như “nghệ sĩ lớn” không thèm nói chuyện với mấy đứa nhỏ. Chứ ngồi nói một hồi là lòi ngu tiếp, nhục lắm nha bạn, hihi.

Hình mình chụp ra ai khen chê gì mặc kệ, cứ lim dim mắt ngồi gật gù, vậy nó mới ra phong thái “lãng tử“, người ta mới sợ, chứ cãi lại là lòi ngu tập tiếp theo liền nha bạn (vì biết m. gì đâu mà bày đặt bình ảnh).

(tập 2: Cách thứ 2: 1 tháng chụp hình đẹp- tuần sau nha bà con, hihi)

Tản Mạn Mắm và Người

6 Comments

Ai biết tui đều biết rằng tui không thích ăn nước mắm.

Và tất cả các loại mắm.

Tui là người Việt Nam “chăm phần chăm”, chẳng qua là tui không có thích ăn cái gì bốc mùi. Và mắm nó bốc mùi rất đặc trưng.

Tui không ăn tất cả các loại mắm sống lẫn nấu chín, không chấm nước mắm, không ăn nước mắm pha, ăn cơm tấm, gỏi cuốn, bánh cuốn vân vân với nước tương.

Tuy nhiên nếu đem mắm đi chế biến, nêm nếm hay làm cách nào đó cho món đó mất mùi thì tui ăn được. Như là tui ăn được bún bò Huế, các món cá kho, gà chiên nước mắm Má làm, và hình như chỉ có bấy nhiêu món đó thôi.

Nhưng có những người rất thích ăn mắm. Và còn khen ngon. Còn pha thêm gia vị này nọ. Còn nổi tiếng vì mắm, vì nước mắm nữa.

Tóm lại là, mắm là món ai thích thì khen thơm, ai không thích thì chê hôi. Mà hình như người Việt Nam mình ai cũng thích. Mà Tây Tàu gì ăn xong cũng thích. Mặc dù ăn mắm xong thì cái miệng hôi rình.

Đó là chuyện mắm muối phàm tục.

Con người, nhiều khi cũng phàm phu tục tử không kém gì những hũ mắm.

Mỗi người là một hũ mắm. Bởi vì chúng ta chất chứa trong “bụng” mình bao nhiêu thứ mà bản thân mình cho là “tinh hoa”, là “giá trị”, là “cần phải được bảo tồn và truyền lại cho thế hệ sau”, là “quan trọng”, là “cần thiết”, là vân vân và vân vân.

Và khi những thứ mà chúng ta cất giấu đó nó đến thời kỳ phân hủy và bắt đầu bốc mùi, tiết dịch ra thì chúng ta sẽ đem ban phát cho người này người nọ, mỗi người một chút, để mọi người thưởng thức những tinh hoa mà chúng ta chế biến được.

Ai thích thì khen hũ này ngon, hũ kia thơm.

Ai không thích thì chê hũ này thúi, hũ này dở ẹt.

Và đôi lúc, chúng ta gom góp mỗi hũ một chút, đem về làm món ăn tinh thần cho chính mình, và tự đắc với cái món “lẩu mắm” mình vừa chế biến được, và rồi húp lấy húp để, mà không nhớ rằng cái lẩu đó chính là tổng hợp những thứ đã phân rã, đã bốc mùi và đã tiết dịch của thiên hạ từ lâu lắm rồi.

Đôi khi, vì một thứ giá trị gì đó mà chúng ta đeo đuổi, chúng ta buộc lòng phải “ngậm đắng nuốt cay” khen cái hũ mắm thúi rùm của thằng kia là “tinh hoa nhân loại”.

Và, phải nói rằng người Việt chịu đựng giỏi thật. Chúng ta cứ thế, chịu đựng sự bốc mùi lẫn nhau của những hũ mắm chính chúng ta chưng cất và chế biến, từ thế hệ này sang thế hệ khác, từ người này sang người khác, và từ nơi này sang nơi khác.

Chúng ta đều biết rằng mắm thì hôi, nhưng chúng ta vẫn ăn. Vì mặc dù nó hôi nhưng nó có cái mà chúng ta cần.

Tui thì không, miễn giùm ba cái loại mắm đó đi… Cần thì thiếu gì cách khác bổ sung, mắc gì phải chịu hít hửi ba cái “hũ”mắm” đó, mắc ói à…

Bao Nhiêu Lục Bát Cho Vừa

4 Comments

Bao nhiêu nước chảy qua cầu
Bao nhiêu con sóng bạc đầu  ngoài khơi

Bao nhiêu ngọn gió chơi vơi
Bao nhiêu tiếng mẹ ru hời  đêm đêm

Bao nhiêu nắng rọi xuống thềm
Bao nhiêu mưa đổ êm êm  xuống ngàn

Bao nhiêu người gặp giữa đàng
Bao nhiêu chia sẻ đá vàng cùng ta…

Older Entries