Thiên Đàng Có Gì Vui Không Em?

24 Comments

(original post: April 29, 2010)

Những giấc mơ, những kỷ niệm, nỗi nhớ, niềm vui đối với tôi giống như những củ hành. Hết lớp này tới lớp khác, chất chồng xếp lớp lên nhau, và ôm ấp nhau để nuôi dưỡng tâm hồn người sở hữu chúng.

Có những thời tôi yêu người hết cả trái tim, không chừa một chút nào để yêu bản thân mình. Mà rồi thì, những tình yêu đó cũng như những cánh chim, bay ngút ngàn và mất hút trong không gian, những gì còn sót lại là những khoảnh khắc vui buồn, và chấm hết. Tôi gói những khoảnh khắc đó vào những củ hành.

Có những thời người ta yêu tôi hết cả trái tim, không chừa một chút nào để yêu bản thân họ. Mà rồi thì, những tình yêu đó cũng như những đám mây, đa hình, bềnh bồng lãng mạn, xuất hiện bất thình lình và rồi tan biến vĩnh viễn trong không trung. Những gì còn sót lại, cũng chỉ là những hình ảnh vấn vương trong tâm trí, và chấm hết. Tôi cũng gói những hình ảnh đó vào những củ hành.

Tôi có nhiều củ hành như vậy, tôi cất đó, để đó, không cần phải dán nhãn củ hành nào là niềm vui, nỗi nhớ, củ hành nào là ai, khi nào, nhưng tôi ít khi nhầm lẫn chúng. Thỉnh thoảng tôi lại lấy một củ hành nào đó lên, lột một lớp vỏ của nó ra, rồi lột một lớp vỏ nữa, để ngồi cảm nhận mùi hương của quá khứ xộc lên mũi mình, phảng phất đâu đó trong không gian, bao bọc tôi để tách tâm trí mình khỏi hiện tại, rồi nếu lúc đó có người nhìn, họ sẽ thấy tôi … cười một mình, buồn một mình, giận dữ một mình, nhíu mày một mình, vân vân…

1.

Em một mình bay vào Sàigòn để gặp tôi, chỉ để đi dạo quanh Sàigòn một buổi tối cùng người đã hứa với em sẽ ra Đà Nẵng thăm em mà suốt cả nửa năm trời lời hứa đó vẫn không thực hiện được. Buổi khuya, hai đứa lên phòng khách sạn, em thay đồ, chỉ mặc T-shirt và quần nhỏ, còn tôi … mặc nguyên áo sơmi, quần dài và mang vớ. Em ngủ một đầu giường, còn tôi ngủ đầu giường bên kia, đến sáng tôi nhè nhẹ bước ra khỏi giường, rón rén ra khỏi phòng như một thằng ăn trộm, không dám bước đến gần nơi đầu giường em đang ngủ để ngắm nhìn em một lần…

Ai mà biết đâu, đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy em.

Khi tôi nói “ai mà biết”, sự thật lúc đó có nghĩa là không ai biết, ngay chính em cũng không biết em sẽ vĩnh viễn tan vào không trung như một đám mây nào đó, cho dù đã từng rực rỡ, cho dù đã từng vần vũ, cho dù đã từng dịu dàng…

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh hết sức, gọi điện thoại cho em, trụ trì nơi em ở nghe máy, kêu tôi đợi một chút, rồi tôi nghe em alô, giọng nhẹ nhàng và thanh thản. Hai đứa nói vài câu, rồi em than mệt, phải đi nằm. Thằng tôi lúc đó như trời trồng, cứng họng và không biết nói gì, buột miệng nói một câu sáo rỗng: ừ, chúc em ngủ ngon!

2.

Em đón tôi ở cổng ga, tóc dài qua eo, đeo kiếng đen, chạy một chiếc cub xanh xanh tím tím xinh xắn, rồi đưa tôi về khách sạn. Tôi hỏi em: ở đây có bán bàn chải đánh răng hông em, có bán dầu gội đầu hông em, có bán xà bông tắm hông em? Em cười haha, bứt tóc tôi nói: anh nhìn em nè, có giống người không có bàn chải đánh răng, không có dầu gội đầu, không có xà bông hông anh? Tôi quê gần chết, chỉ muốn độn thổ lúc đó.

Em dẫn tôi đi vòng quanh thành phố. Em giới thiệu cho tôi ăn bún chả cá thu, ăn bánh bèo chén, uống nước mía đại dương, đi chợ cồn mua hai đôi guốc gỗ, em một đôi anh một đôi, mua cho tôi cái khăn tắm, nói sao người anh bự mà xài cái khăn chút xíu vậy… Em dẫn tôi qua nhà giới thiệu với Má em, rồi hai đứa ngồi nói chuyện trước hiên nhà tới 1h30, em đuổi tôi về vì quá 1h45 là cầu quay ngang, anh khỏi về bên kia luôn đó.

Em cười ha hả khi tôi hỏi “đường nào đi bãi biển Thanh Bình em” rồi trả lời ở đây hổng có ai đi biển đó hết ông ơi… Em dẫn tôi đi Mỹ Khê, Sơn Trà, Non nước, hai đứa hì hục leo núi Ngũ Hành Sơn, rồi phóng xe ào ào trên những con đường vắng lặng, bình yên vàng rực nắng chiều…

3.

Thằng tôi chạy từ 10h sáng tới 1h khuya từ Hà Nội vô tới Huế, rồi 4h30 sáng băng đèo Hải Vân vô Đà Nẵng để … đi ăn sáng với em đúng hẹn. Em cười cười, nói sao anh khờ vậy. Tôi gãi đầu, nghĩ bụng: kệ, khờ một chút, mà gặp em nhiều hơn anh cũng chịu.

Em kêu tôi chờ chút, rồi chạy đi, chạy về, mang theo 2 cuốn sổ tay. Một cuốn để dành ghi nhật ký, khi nào nhớ em thì ghi vô đây nghe. Khi nào ghi hết thì gởi ra cho em nghe. Còn cuốn này thì để anh ghi thông tin bạn bè, có số điện thoại, địa chỉ nhà của em trong đó rồi đó. Cấm anh làm mất đó.

Em chỉ đường tôi đi lòng vòng, trường em nè, nhà cậu em nè, bệnh viện K nè, chỗ này mốt nó xây cầu nè, ga xe lửa nè, công viên nước nè… Xong rồi hỏi: lần sau anh ra là không có kêu em chỉ đường nghe, anh tự biết đường đó, em kêu anh chở đi đâu là anh phải nhớ không có được hỏi em nghe… Tôi gật gật, định bụng về học thuộc lòng cái bản đồ thành phố này.

Em bỏ vào vali tôi chai dầu thơm của em, còn 2/3, nói: khi nào nhớ em thì lấy ra xịt một chút nghe, mà anh nhớ em nhiều nhiều đi, đặng anh ngửi mùi này nhiều cho quen, mai mốt ngửi mùi dầu thơm khác anh sẽ không chịu được, rồi em cười hehe…

Em nắm tay tôi, lắc lắc, hỏi: khi nào anh quay lại? Tôi nói: anh về tới nhà sẽ alô em, rồi nói em biết khi nào anh quay lại nghen. Em gật gật, mà em không biết rằng gần mười năm sau tôi mới quay lại thành phố đó.

Khi tôi quay lại thì em đã không còn.

4.

Em nói thích viết thư và thích nhận thư. Tôi hì hục cặm cụi viết thư, rồi bỏ chung với những món quà nho nhỏ tôi mua cho em, lúc thì cái kẹp tóc, lúc thì cái áo thun… Em khen những món quà đó xinh, chắc là cho vừa lòng tôi, rồi viết thư kể tình hình hàng xóm láng giềng cho tôi nghe.

Cuốn sổ em mua, tôi ghi gần hết. Định bụng gởi ra cho em. Một ngày tôi gọi điện thoại cho em thì Má em trả lời, nói em bị bệnh rồi.

Đón nhận tin em bị ung thư xương, tôi ngây người mất hai năm. Hai năm sau tôi vẫn chưa hết ngây người.

Cuốn sổ nhật ký tôi vẫn còn giữ.

Đôi guốc gỗ mua ở chợ Cồn tôi vẫn còn giữ.

Cái khăn tắm em mua 10 năm trước tôi vẫn còn giữ.

Chai dầu thơm em tặng đã cạn khô mà tôi vẫn còn giữ nguyên cái vỏ.

Những lá thư của em tôi vẫn còn giữ.

5.

Vậy đó.

Cuộc sống nhiều khi quá tàn nhẫn với một ai đó, lại nhiều khi quá ưu ái cho một ai khác.

Tôi cũng không biết hồi đó, hồi em bước lên thiên đàng đó, thì thiên đàng có gì vui hay không. Chắc là phải có gì vui hơn hạ giới, có gì đẹp hơn nhan sắc của em, có gì rực rỡ hơn nụ cười em, có gì dịu dàng hơn suối tóc em, có gì thanh khiết hơn tâm hồn em, có gì thông thái hơn con người em, thì em mới bỏ thế giới ta bà này mà lên trên đó.

Khoảng thời gian em hiện hữu chỉ là một sát na của thế giới mấy ngàn năm tuổi này, nhưng đôi khi, con người ta cũng chỉ cần một sát na có ý nghĩa trong cuộc sống này mà thôi, những khoảng thời gian còn lại đều vô nghĩa.

Hồi đó tôi 22 tuổi, tôi không biết rằng thiên đàng có gì vui không em, và tôi đã hỏi câu đó 8 năm rồi.

Giờ thì tôi 30 tuổi, và tôi nghĩ rằng nơi em ở, thiên đàng, hẳn phải là một nơi tuyệt diệu.

Ở nơi đó người ta không phải đối mặt với lừa lọc bon chen, hỉ nộ ái ố, không có kẻ xấu, không có người hành hạ người, không có sân si dục vọng… chỉ có những người như em, thanh tịnh và thuần khiết trắng trong.

6.

Bình An, nghe em!

Ngày hết hạn

27 Comments

Phần I

12h30

Cảm thấy dường như có một cái gì đó vướng ngay cổ họng của mình, Gia Bảo cố nuốt xuống nhưng không được. Cô dừng xe lại bên đường, hít một hơi dài vào cuống họng và tìm cách nén chặt gói cảm giác đang chực trào ra khỏi con người mình. Những cảm giác nghèn nghẹn, bức bối, kinh ngạc, uất ức, lo lắng và tức giận bỗng chốc từ đâu bên trong con người cô xuất hiện, đan xen trộn lẫn nhau, và chỉ chờ một giây phút lơ đễnh của Bảo là nó tuôn nhau tràn ra ngoài qua vành môi, qua khóe mắt, qua những làn hơi thở ngắn và dồn dập ngay lúc này của cô.

Cô vừa thấy chiếc xe của Phúc – hôn phu vừa đính ước – đậu lặng lẽ bên trong một khách sạn bên đường. Không thể lầm lẫn được, chiếc xe có dán poster của một phim hai đứa rất thích do chính tay cô thiết kế và cắt 2 cái decal, 1 cho xe cô và 1 cho xe Phúc, nó đang ở trong khách sạn đó, nghĩa là Phúc cũng đang ở trong đó. Vậy mà anh nói là anh phải họp với khách hàng buổi trưa, vậy sao, thật vậy sao?

12h35

Đầu óc cô rối bời giữa trưa nắng chang chang, cô lấy điện thoại và bấm số của Phúc một cách vô thức. Chuông reo nhưng không ai trả lời. Gia Bảo tắt, rồi gọi lại một lần nữa, cũng chỉ là những tín hiệu chờ, chờ một cách vô vọng mà cô biết chắc rằng ngay lúc đó Phúc không thể trả lời. Cô bỏ cuộc gọi, lục tìm số công ty của anh, bấm gọi mà trong đầu biết chắc rằng anh không có ở đó.

- Alô, công ty Thiên Phúc nghe? – Giọng của Minh, nhân viên tiếp tân.

- Em cho chị gặp anh Phúc đi Minh.

- Dạ, chị chờ em chuyển máy.

Gia Bảo thấy hơi ngạc nhiên, nhưng cô tin chắc vào thị giác của mình, và cô mím môi khi nghe giọng Phúc nhấc máy:

- Alô?

Giọng của Phúc rõ mồn một ở bên tai Bảo. Không thể nào, không thể nào! Gia Bảo rõ ràng thấy chiếc xe của anh ta đang đậu bên trong khách sạn đằng kia mà.

- Alô? – Phúc nhắc lại – Tôi nghe đây?

Gia Bảo trấn tĩnh lại, rõ ràng đây là giọng nói của anh, tức là anh đang ở trong văn phòng công ty. Cô lập tức có một cảm giác an toàn bao trùm lấy cơ thể, giải phóng mọi bực dọc và nghi ngờ từ nãy của mình.

- Anh, em nè. Anh họp hành sao rồi?

- À, anh họp xong nãy giờ rồi. Em đang ở đâu vậy? Mà sao không gọi điện thoại di động cho anh?

Cô nín thở:

- Em gọi rồi, mà anh không trả lời. Em mới đi ăn cơm xong, đang trên đường về công ty.

- Ủa, sao không. À à, chắc anh để quên trong phòng họp rồi, để chút anh vô lấy coi sao ha. Em gọi anh có gì không? Nhớ anh sao?

Gia Bảo liếm môi, cười khe khẽ:

- Xí, ai thèm nhớ anh. Em nhắc anh nhớ ăn uống đàng hoàng thôi, anh hay bỏ bữa lắm.

- Anh biết rồi, cám ơn em, em về công ty đi, ngoài đường nắng lắm.

- Dạ, bye anh.

- Bye em, chạy xe cẩn thận nha.

12h55

Gia Bảo tắt cuộc gọi, cất điện thoại vô túi rồi chạy thẳng về công ty. Cô quên luôn việc cần phải hỏi Phúc rằng tại sao chiếc xe của anh đang ở trong khách sạn. Trong cô bây giờ chỉ còn một cảm giác nhẹ nhõm, mọi bực dọc ghen tuông vừa lúc nãy đã tan biến tự hồi nào. Cô mỉm cười sau khẩu trang, và tự nhủ: chỉ còn một bước kiểm tra cuối cùng nữa thôi, Bảo ạ.

19h

Bảo về nhà lúc 17h30, hơn nửa tiếng sau Phúc mới về tới, như thường lệ. Cô và anh mới bắt đầu sống chung hồi đính hôn, và Gia Bảo cảm thấy cuộc sống của mình không có gì phải phàn nàn, khi anh có một công ty riêng, còn cô đang làm Trưởng phòng thiết kế mỹ thuật cho công ty IKA. Hai người quen nhau được 4 năm, bắt đầu từ năm ngoái mới dọn về sống chung, Gia Bảo phải thừa nhận rằng cô yêu thích cuộc sống này, và cô coi mình như một người vợ trẻ, với những lo toan chăm sóc, những yêu thương hờn giận, dành thời gian và công sức cho những kế hoạch lớn lao và cả những điều vụn vặt của cả hai đứa.

Gia Bảo gọi Phúc đi tắm rồi thay đồ đi ăn cơm, chờ anh khép cửa phòng tắm và nghe tiếng nước vòi sen chảy rào rào, cô mới nhẹ nhàng lần tìm cái bóp của anh, mở ra, kéo cái ngăn đựng 2 cái bao cao su mà cô biết anh hay để sẵn trong đó, và cô thở phào một cách sung sướng khi thấy 2 cái bao cao su vẫn còn nằm nguyên trong bóp anh. Cô đặt lại cái bóp vào chỗ cũ, và nhẹ nhàng bước xuống phòng ăn đợi anh.

19h15

Phúc bước xuống, nhìn cô vợ sắp cưới của mình đang ngồi cười tươi rói bên bàn cơm, tự nhiên lòng cảm thấy lâng lâng. Anh bước tới ôm choàng lấy Bảo, và nói nhỏ vào tai cô:

- Hôm nay sao em đẹp vậy ta…

Gia Bảo ngẩng đầu lên, nhìn Phúc rồi nói:

- Trưa nay em thấy xe anh nè…

Phúc cười cười:

- Em thấy xe anh ở đâu?

- Ở chỗ kia kìa. Anh đi đâu hả?

Phúc lắc đầu:

- Không có, anh Toàn mượn xe, nói đi công chuyện một chút. Mà em thấy ở đâu?

Như trút được hết gánh nặng đeo bám từ trưa tới giờ, giờ đây Gia Bảo cảm thấy mình có lỗi với Phúc khi cô nghi ngờ vào tình cảm của anh dành cho cô, cô không tin tưởng vào người đàn ông mà cô đang yêu thương…

- Không quan trọng đâu anh, Gia Bảo nói. Cô vòng tay lại trở mình ôm eo anh từ phía sau, và áp mặt mình vào sát lưng anh để hít thở mùi cơ thể của Phúc, cô khe khẽ nói thầm trong miệng: em xin lỗi…, rồi kéo anh vào bàn ăn, nói: ăn cơm đi anh!

Phần II

10h – Loan nhắn tin: Anh ơi khỏe không? Lâu rồi không gặp, em nhớ anh quá hà.

10h30 – Phúc trả lời: Anh vẫn bình thường thôi. Anh cũng nhớ em nè. Khi nào rảnh mình gặp nhau nha.

10h31 – Loan nhắn lại: Vậy trưa nay mình gặp nhau được không anh?

11h – Phúc nhắn: Ừ, trưa anh gặp khách hàng xong rồi mình gặp nhau nha. Chỗ cũ được không?

11h5 - Loan trả lời: dạ em biết rồi.

12h05

Làm việc với khách hàng xong, Phúc mở trang điều khiển tổng đài của công ty, chuyển hướng cuộc gọi analog đến máy nhánh trong phòng làm việc của anh sang chế độ VoIP gọi đến số điện thoại IP của mình. Anh mở chức năng GPRS trên điện thoại di động, sign in vào phần mềm gọi điện thoại IP, rồi tắt chuông chế độ gọi thông thường, chỉ để reo khi nhận cuộc gọi qua mạng Internet, tức là những cuộc gọi được chuyển đi từ tổng đài của công ty. Xong, anh dắt xe ra, chạy đến chỗ hẹn với Loan, không quên dặn Minh là có cuộc gọi thì cứ  chuyển số nội bộ cho anh.

12h36

Phúc nhận cuộc gọi của Gia Bảo, Loan nằm bên cạnh, khẽ nhíu mày khi nghe tới câu “Nhớ anh sao?” của anh dành cho người con gái kia, nhưng chỉ vậy mà thôi, chứ điều cô quan tâm là, Phúc luôn đáp ứng những nhu cầu của mình.

13h25

Phúc chạy về công ty. Nhắn tin cho Toàn: ai hỏi thì mày nói trưa lấy xe tao đi công chuyện nha. Xong anh xóa hết tin nhắn đã nhận và gởi, xóa luôn những bản báo cáo tin đã được nhận, rồi tắt chế độ VoIP trên điện thoại, mở tổng đài chuyển mạch lại máy nhánh của mình như bình thường.

17h45

Trên đường về nhà, Phúc ghé tiệm thuốc tây bên đường mua một cái bao cao su khác cùng loại.

19h5

Trong phòng tắm, Phúc thấy bóng của Gia Bảo đang lần tìm cái bóp của mình, anh biết cô tìm gì trong đó.

Phúc chỉ khẽ nhíu mày: có khi nào cô ấy kiểm tra ngày hết hạn của hai cái bao cao su không? Nếu cô ấy thấy chúng khác nhau thì sao?

Rồi Phúc khẽ cười, vì Phúc hiểu rằng phụ nữ không mấy ai làm vậy…

Hạnh phúc là đơn giản

34 Comments

Thành công không phải là nguyên do chính của Hạnh phúc. Nếu bạn gặt hái thành công từ những gì bạn đang làm, đó chỉ là thỏa mãn.

Hạnh phúc mới chính là chìa khóa cho tất cả những Thành công. Nếu bạn yêu thích và hài lòng với những gì bạn đang làm, chắc chắn bạn sẽ thành công.

Và, có rất nhiều người không nghĩ như vậy.

- Demi Fantasy

Duyên và Nợ

9 Comments

Lâu lâu Anh Chủ Quán hay nói giỡn: “anh với em chỉ có duyên mà không có nợ, chỉ gặp nhau mà không thể gắn bó lâu dài, vậy thôi em cho anh mượn 5.000 đi, để anh nợ em…”, không ai cho ảnh mượn năm ngàn, nhưng người ta đã cho ảnh những thứ khác, như thời gian, công sức, tình cảm… và ảnh thiệt tình nghĩ là nhiều khi ảnh cũng cần phải trả nợ, những món nợ tình cảm vô cùng lớn…

Hôm nay đọc blog của một người quen, thấy người đó viết đoạn này giống tâm trạng mình, nên trích lại (đã xin phép), vì người này đã viết giùm Anh Chủ Quán rồi:

Có những người đã từng yêu tôi, hay có lúc là những người thích blog tôi, họ đi qua và mong thấy ở tôi một phố cổ như thế…nhẹ nhàng, lãng mạn…họ tìm điều đó…nhưng có bao giờ thấy được đâu…vì phố ấy không có thật…nó chỉ là phút bình yên của một tâm hồn đầy nỗi niềm mà thôi…(có thể tâm hồn ấy xấu…lăng nhăng…đa tình…hay đầy tội lỗi…)…và rồi thất vọng, họ ra đi…để lại cho cái tâm hồn ấy một vết chì màu xám…

Tôi đã bước qua những mối tình (xin gọi là “mối tình” chứ không là “cuộc tình”, vì chưa kịp hạnh phúc đã ngơ ngác chia tay)…mỗi lần như thế…tôi gọt mình một chút…

Người đầu tiên…nói tôi trẻ con…tôi gọt…

Người thứ hai….nói tôi già dặn…tôi gọt…

Người thứ ba…nói tôi hay suy nghĩ…tôi gọt…

Người thứ tư…

Người thứ năm…

Người thứ sáu…

Mỗi lần như thế…tôi băn khoăn không biết là tôi đang đánh mất mình hay tôi đang trưởng thành và lớn lên… nếu cứ như cũ thì sao? mà thay đổi thì sao?…

Ôi, quán café tôi hay ngồi, giờ cả chủ quán cũng ghét vì cái tội một thời gian lại nắm tay một người…tôi lăng nhăng… Haha, có thể…nhưng có biết chăng, tôi là một kẻ không biết cách yêu… lần nào cũng thế… yêu thật… và sống thật… muốn hạnh phúc… nhưng lại là một lần phải gọt mình…

Mỗi lần yêu… tôi tưởng sẽ dừng lại… nhưng rồi cứ thế… chỉ biết tự nói rằng đó không phải một nửa của mình… có người bạn bảo tôi: “mày không yêu thật, ai yêu thật thì sẽ không thể yêu người khác như mày”. Tôi không biết…

Mỗi lần yêu với tôi là một điều mới…

Mỗi lần yêu đều mong được hanh phúc…

Cảm xúc mới…

Nối buồn mới…

Lại có kẻ bảo, tôi đa tình… hay tim tôi rất to, vì thế, sau một nỗi buồn… tôi lại tiếp tục yêu khi mà con tim bảo thế… nó lại rung…

Những kỉ niệm luôn đáng trân trọng… tôi kể vể nó với bạn thân, với người yêu mới bằng cái nhìn nhẹ nhàng và đẹp đẽ… không còn yêu nữa đâu, nhưng không bao giờ quên đâu…

trích từ blog của Việt Phố Cổ

Sau những mối nhân duyên, ai trách thì Anh Chủ Quán chịu, vì ảnh biết là ảnh sẽ mang những món nợ ân tình đó hoài mà không trả được…

Tản Mạn Yêu Thương (tập bao nhiêu rồi không biết)

7 Comments

Tình yêu có khi tới không báo trước, ào một cái, nó nhào vô người ta, nó chiếm hết lấy thời gian, không gian của người ta, nó chiếm luôn cả cái đầu và trái tim của người ta, làm cho người ta trở tay không kịp.

Nhưng cũng có khi tình yêu nó đeo đuổi mình năm này qua năm khác, ngày này qua ngày khác, nó lẽo đẽo đi theo mình, nó lượn qua lượn lại trước mắt mình, nó nhe răng cười nhăn nhở hàng ngày, vậy mà mình vẫn không tài nào “cảm” được tình yêu đó.

Ừ, yêu thì yêu, rồi sao nữa? Đi tới đâu? Ai mà biết, chỉ biết đi thôi, còn tới đâu thì không quan trọng! 

Phải, khi mà người ta trẻ, thì người ta không có quan tâm rằng con đường mình đang đi sẽ dẫn tới đâu, vì người ta còn nhiều thời gian, người ta còn nhiều cơ hội khác để quẹo vô những con đường khác.

Nhưng khi người ta bắt đầu coi kiếng và phát hiện ra những nếp nhăn ở khoé mắt, khóe môi hay tình cờ nhổ được một sợi tóc bạc trên đầu mình, thì cũng là lúc người ta không còn muốn chạy tung tăng tung tẩy trên con đường vô định của tình yêu nữa.

Thì lúc đó, người ta muốn có một cái điểm đến, an toàn hay không thì chưa biết, nhưng người ta sẽ muốn biết người ta đang đi đâu, đang làm gì, và với ai!

More

Older Entries