Một bài viết của khách hàng về quán demi

6 Comments

Hôm qua tui đón một khách, hỏi: “xin lỗi chị đi một mình hay có bạn?”.

Khách nói đi một mình,tự chọn chỗ ngồi trúng cái chỗ … tui hay ngồi nhứt, hehe, tui ghi order và khách gọi trúng cái món … tui thích nhứt!

Hôm qua trúng ngày hẹn hò “blind date” của một nhóm bạn, hihi… nên tui mở một film hài hơi lãng mạn một chút – Leap Year. Phụ đề do tui dịch, và có ghi chú thích: dành tặng những người đang yêu nhau.

Quan sát quán thấy bàn số năm khách coi film mà ngồi cười tủm tỉm. Không ngờ, khách lại là một người “quen”.

Cám ơn Dê Xù về bài viết của em về quán… nhận xét rất tự nhiên và công bằng.

Anh Chủ Quán mở Café Demi Fantasy là một nửa. Một nửa còn lại chính là những nhận xét của khách hàng.

————————————————-

(Góc của Dê Xù) – Đi uống cafe Một – Nửa

“Anh là chủ quán?”

“Ừm!”

Ha… Vậy là biết mặt anh rồi nhé…

* * *

Khi có hứng thì cái quái gì mình cũng làm được. Làm tới bến. Như tối này có hứng, thế là phóng xe từ Idecaf sang ngã tư Phú Nhuận. Cũng chẳng xa gì. Cũng không gần mấy.

Quẹo Phan Đăng Lưu.

Bỏ ngã tư Phan Xích Long.

Quẹo vào Thích Quảng Đức.

Quẹo hẻm 20. Dừng số .. mấy nhỉ. 11 A. Cái bảng to đùng sáng choang. Sương mù bay tung dưới quạt.

Đi uống cafe một nửa. Không phải uống có nửa li rồi đi về đâu, hic. Đi uống cafe Một Nửa.

Cái quán ngay mũi xe dừng lại, nhìn nhỏ nhỏ, ngó sang sang. Mình không thích lắm mấy quán sang sang, nhưng thích quán nhỏ nhỏ, trông nó ấm. Vậy là được một nửa.

Cái bảng để giờ đóng mở kí hiệu bằng 2 ổ khóa, mình khoái từ lúc thấy trên mạng. Tông xe vào cửa đã có ý tìm nhưng tìm hoài không thấy. Ngó nghiêng. Cuối cùng mới thấy nó nằm hẳn bên ngoài, đúng nghĩa bên ngoài. Vậy là được một nửa.

Vừa nắm tay vặn cửa đã thấy cái kệ sách dựa lưng sát tường, thế là vặn một cái thiệt lẹ để vào trong ngó cái kệ. Trong những thứ có khả năng hút mình nhất ở một quán cafe, đầu tiên là cây piano. Thứ hai là sách. Sách đủ ít, đặt trên những cái kệ đủ nhỏ đơn giản là những tấm dọc ghép với những tấm ngang, thì còn hút hơn nữa. Hút thì bảo hút, chứ hỏi làm sao thì chẳng biết nói làm sao. Những cái có vẻ lặng lẽ đứng cạnh nhau thường làm nhau đẹp lên một cách khó hiểu. Piano đứng cạnh sách, sách đặt cạnh cafe. Cafe bốc khói cạnh hai thứ.

Ngồi xuống một cái ghế cạnh cửa sổ, hoặc ít ra thì mình đoán đó là cái cửa sổ. Đơn giản là rèm che kín cả, chỉ thấy sóng rèm cựa vào vai chứ không thấy gió cựa miếng nào. Máy lạnh mà. Thích một nửa. Mình cũng không có hứng kéo rèm qua một bên để xem sau nó là cái gì. Kéo rèm cũng phải cần hứng nữa, thiệt luôn.

Sau đó thì mình chẳng quan sát nữa. Thì cũng có đưa mắt quét lung tung, nhưng ấy là nó tự quét. Quét trúng cái quyển menu để trên bàn, thế là cầm lên. Thích cái bìa xanh đậm, thích luôn cái cách nó cứng cứng và bìa trước bìa sau đụng nhau cái cộp khi người ta đóng lại. Không có cái tên nào quen trừ mấy cái mocha với espresso, mà mình thì hông có hứng với mấy cái đó.

Có anh áo hồng chạy lại, ngó dễ thương =). Thế là mình chọn cái món có chữ gì nâu nâu hay nie nie ấy, rồi ảnh chạy đi. Đợi chờ một món chưa biết hay khiến người ta mỉm cười, thành thử ra mình cười suốt =).

Vớ quyển Petit Prince từ cái kệ, định đọc nó để bù lại cái tuổi thơ đọc đâu quên đó của mình, bù luôn thời gian chờ cái nie nie đó tới. Hổng ngờ chừng mười lăm phút sau thì quán chiếu phim. Ờ, có biết vụ này trên web, nhưng toàn làm việc theo hứng thôi nên không có ngâm cứu là chiếu mấy giờ. Hi hi, mà trúng thì xem.

Leap year. Ừ thì Leap year. “Phim dành cho người đang yêu”.Ặc.  Chữ nó hiện ra vậy đó. Trêu người ghê =)

Phim hài, và loãng moạng. Có Amy Adams, và anh gì đóng vai nam chính nhìn man lì hết biết =). Mỗi tội mình khoái ngắm cảnh hơn, nên chỉ khoái nhất mấy khúc nắng chiếu ngược từ biển vào, hai nhân vật chính trở nên đen thui, và bắt đầu … hun nhau. =) Nắng với biển thành kiệt tác.

Phim hết thì ôm gối, ngửa đầu nghe nhạc một lúc. Đúng là dạo này đói nhạc hết sức, thành thử nghe bài nào cũng nghe như nuốt. Những bài quen quen không nhớ tên cứ lượt qua, mơ hồ nhưng ấn tượng. Ngó cái trần. Một đống đèn có thứ tự. Không thích cái trần này lắm. Giá mà đơn giản hơn một chút có lẽ sẽ thấm nhạc hơn.

Lần sau nè:

Sẽ mang compa theo để chọn đồ uống. Đặt nó lên menu rồi quay một vòng. Chĩa cái nào thì uống cái đó =). Chớ cái nào cũng hông biết ngồi chọn mịt quá.

Và lần sau sẽ kêu anh áo hồng chiếu cái phim nào có chú thích “Dành cho người đang uống cafe một mình” =)

Thích nhất khúc Anna tỉnh dậy, thấy mình nằm ngủ trong lòng Declan.

Cả trạm xe bus ồn ã không đánh thức được đến góc nhỏ đó.

Tự nhiên thấy ấm cả người.

Thục’s PoA

No Comments

http://doanthuc.com/

Chủ trang đó tên là Đoan Thục, cổ mới up mấy cái mà tui kiu là “pieces of art” lên, tui coi thấy đẹp quá chịu không nổi nên post link lên đây rủ bạn bè qua blog cổ coi, hehe.

Nhiều khi tui thấy ghen tị với người khác ghê nơi, tay dùi đục nên hổng biết làm mấy cái thủ công này, hic, bùn thiệt…

Ngón tay mình còn thơm mùi ngò ôm

14 Comments

Anh Chủ Quán có ấn tượng với Tâm chính là qua bài viết này (đọc được trong blog 360 của Tâm), đầy chi tiết, mạch lạc và nhiều hình ảnh.

Rất ấn tượng khi biết có một người nhớ được số bước chân mình, ví dụ như cầu thang nhà bạn bao nhiêu bậc, từ giường tới tủ bao nhiêu bước, từ trước nhà ra sau nhà bao nhiêu bước vân vân, đôi khi cái sự đơn giản đó nó quá đơn giản tới mức người ta không ai nhớ được một con số chính xác cụ thể, nhưng họ “cảm giác” được rằng khi bước bấy nhiêu bước, ta sẽ chạm được đến cái mình cần tìm. Vì cái “cảm giác” đó là phản xạ tự nhiên của mình khi lặp đi lặp lại một chuỗi những động tác trong một thời gian dài, đó là sự quen thuộc, sự thấu hiểu và sự yêu thương vạn vật xung quanh mình, để khi đi đâu xa quay về nơi chốn thân thương đó, thì ta lại có được cái cảm giác “về nhà”.

Bạn sẽ khó “cảm nhận” được số bước chân mình nếu bạn không yêu thương nơi chốn mà bạn đang bước qua…

—o0o0o0o0o0o0—

Minh Tâm

Ngón tay mình còn thơm mùi ngò ôm

Tôi yêu mùi hương của cây ngổ, rất yêu mùi hương ấy.

Tôi nhớ ngày tôi còn nhỏ, phía đất dưới bậc thang bước xuống vườn là chốn cư ngụ của đủ loại rau thơm : húng quế, kinh giới, tía tô, rau răm,ngò gai và cả một cây ớt sai trái đến mức ko còn nhìn thấy màu xanh của lá.

Thế mà không hiểu sao, những giống cây ấy cứ mất dần mất mòn, mấy năm nay tôi đã mất dần cái trong mình khái niệm đi hái rau thơm dưới vườn! Cũng không ai trong nhà có ý định trồng lại mấy giống cây đó.

Nhưng đám ngổ thì vẫn còn, lúc nào cũng mơn mởn một màu xanh tươi non.

Đến bây giờ, tôi vẫn ko rõ cái thứ cây được gọi tên là “cây ngổ” ấy có bao nhiêu loại. Nhưng lạ lắm, không bao giờ tôi thấy những cây ngổ mua ngoài chợ có được mùi giống như ngổ nhà mình.

Bạn thử tưởng tượng nhé, ở dưới một rãnh nước nhỏ, dài, một đám ngổ xanh mọc chen chúc, những thân cây ngổ dài chỉ một gang tay, bạn ngắt lấy vài ngọn, đưa lên sát mũi, hít hà cái hương thơm ấy ngay lập tức – thứ hương mà đối với tôi là thanh tao và ngọt ngào nhất trên đời !!!!!! Cọng ngổ dai dai, đem thả vào nồi canh rồi thì chẳng còn cái cảm giác ngọt ngào nữa.

Mà hay lắm, ở một rãnh nước cách đám ngổ xanh non kia khoảng chừng 3m, có một đám ngổ khác cũng mọc lên, cũng chen chúc, xanh hơn, cao hơn, và… đắng. Mẹ tôi nói đó là thứ ngổ dại, mà phá hay diệt nó đi rất khó, thế là đành kệ nó vậy. Mỗi khi có ai đến xin vài cọng ngổ về mẹ tôi lại phải với theo ” Nhớ hái đám ngổ bên phía cây ổi đấy!”

Tôi phải công nhận rằng, tôi đã nghiện cái mùi hương này mất rồi, từ khi tôi đủ lớn để lon ton chạy một mình xuống tận chỗ đám ngổ, tự ngắt và ngửi chúng, và có lẽ là mãi mãi.
Tôi đã nghe nhiều người nói về cái thế đất lạ lùng của nhà mình. Cái mặt sau của nhà lại quay mặt ra ngay đường quốc lộ, bước qua cái hàng rào và đi lên một con dốc nhỏ, là cả một khoảng không gian trái ngược hẳn, xe cộ vụt qua vụt lại ồn ào và nhanh đến chóng mặt. Thế mà bước qua lại hàng rào, mọi thứ đều im lặng và yên tịnh, tưởng như mọi âm thanh đã bị tan xuống mặt nước ao rồi.

Hương ngổ đi với những kí ức cũng ngọt ngào như mùi của nó, những lần đi câu cá, những đợt tát ao đông vui hơn ngày tết, những buổi theo mấy anh tập bơi, chặt cây chuối đóng bè rồi chẳng dám nhảy xuống, những đêm soi đèn đi bắt cua, những bữa câu cá đốt lò nướng quậy tưng bừng… Có lần nào tôi lại quên ngắt vài cọng ngổ xoay xoay trong tay đâu chứ!

Nhưng, có lần tôi đã không ngắt 1 cành ngổ nào.

Năm 11, tôi rớt 1 cuộc thi quan trọng, người nhìn tôi đầy thương hại, người thì ngạc nhiên, người thì thất vọng, người thì cố tìm ra những lý do hợp lý để giải thích cho tôi hiểu vì sao tôi lại rớt, bà cô dạy môn Toán thì nhìn tôi như cái kiểu ” Trò đang làm cái trò trống gì trong cái lớp này?”… Tôi có tất cả những thái độ đó với chính mình, nhưng con bé tôi 17 tuổi lúc ấy chưa biết học cách chấp nhận những điều mình ko thể hiểu nổi. Thằng bạn an ủi, cho tôi nghe bài “Chuyện nhỏ” và tôi đã gỡ cái headphone ra khỏi tai sau vài phút rồi khóc thét lên, nó nói giống như ca sĩ lên sân khấu hát hết mình mà không hề biết micro không dô tiếng vậy, khi nào xử lý lại thì sẽ lại hát tốt thôi. Tôi nhún vai nói với nó ” Nếu như còn tự tin để hát tiếp”. Tôi không cần ai nữa và tự gặm nhấm nỗi buồn 1 mình.

Ngày tôi nhận kết quà là ngày Đà Lạt khai mạc Festival Hoa, trời bắt đầu mưa liên tục, mưa dai dẳng không ngớt. Mẹ ngày nào cũng gọi điện kêu thôi con về nhà đi, tôi không muốn để ba mẹ thấy mình suy sụp đến thế, nên thu mình trong phòng những buổi chiều mưa. Đúng 1 tuần Festival, trời hết mưa, nhưng tôi không thể tự cho phép mình hết buồn chỉ trong 1 tuần. Sáng chủ nhật đẹp trời ấy, tôi lên xe về nhà, rồi xuống xe ngay khúc đường quốc lộ sau nhà, đi bộ xuống con dốc. Không có chìa để mở cái cửa phía hàng rào, thế là tôi trèo hàng rào, đầu óc không mảy may nghĩ về cái sự nực cười, về cái cách dô chính nhà mình như thế.

Tôi nhớ, mình đã đi qua bức tường gạch nhỏ tí hin để ngăn một phần nhỏ cái ao ra, vòng ra gốc cây bình bát và ngồi đó, rất lâu, cùng với “Gloomy Sunday”. Đầu óc hình như là trống rỗng hoàn toàn, mắt ráo hoảnh, gió cứ thổi qua thổi lại từng cơn, nước ao trong đến mức tôi có thể đếm số con cá đang bơi bơi trước mắt mình. Trời rất xanh. Cũng lạ là hôm ấy không có ai tới câu cá hay xuống dưới vườn nhà tôi chơi. Chỉ có tôi. Khi tiếng chuông nhà thờ đổ, 12h, mà quả đúng như người ta nói, tiếng chuông có khả năng thức tỉnh con người. Tôi đứng phắt dậy, bước từ gốc bình bát 22 bước là tới chân cầu, bước 8 bước để qua hết cầu, và 48 bước để đến chỗ đám ngổ ấy.

Tôi ngước lên cao, thấy ba đang đi đi lại lại trong nhà, nghe tiếng mẹ đang gọi 2 đứa em mình ra ăn cơm. Cảm xúc và suy nghĩ lúc ấy là những thứ không thể diễn tả. Dưới chân tôi là đám ngổ, lúc ấy, chỉ ngắt 1 cành ngọn ngổ nhỏ thôi, cái mùi hương ấy sẽ bay lên, tôi sẽ bật khóc, bật khóc ngay khi ngửi thấy mùi hương ấy, tôi đã không ngắt 1 cọng ngổ nào, đứng nhìn cây đám ngổ ấy rất lâu, rất lâu rồi quay lưng chạy nhanh ra phía sau, tay bấu chặt quai giỏ xách, lại trèo qua hàng rào và lên đường đón xe quay về Đà Lạt.

Giờ nghĩ lại, tôi vẫn thấy mình quá liều khi để chính mình sống với cái giai điệu của “Gloomy Sunday”, ko phải là một chàng trai, ko thất tình, nhưng chưa chắc gì nó ko dám giết tôi trong cái tâm trạng ấy.

Ai cũng có những ngày tháng phải vượt qua và thay đổi. Màu xanh của ngổ. Những ngày tháng đã qua đi. Từ hôm ấy tôi không bao giờ đối diện với thất bại theo cách đó, và cũng ko hề đi lại con đường dốc dẫn về nhà kiểu ấy nữa.

Từ khi ông nội bệnh, rồi ông mất đã gần 10 năm, mọi thứ thay đổi nhiều. Bao nhiêu người thích thú với mấy con cá, thử, thất bại. Ba không đam mê đến mức cả ngày ngồi ngắm cá như ông, ba có niềm đam mê khác, nên việc giữ cho mấy cái ao và vườn thế này là cả một sự cố gắng. Tôi thì nghĩ, mấy cái ao ấy một phần chắc cũng như con người, nó duyên nợ và “yêu” mình ông tôi, nên chẳng chịu “yêu” ai nữa đâu. Chỉ có đám ngổ là không thay đổi.

Viết đến đây thì quyết định là gọi điện đặt lại vé, tính tối mai mới về, nhưng thôi, lát về luôn. Để có một chiều thứ sáu…

Con sẽ rủ ba đi câu cá, chỉ ba và con thôi nhé. 6 năm rồi con ko hề cầm cần câu cá, ko hiều sao nữa.

Ba và con sẽ nói chuyện thật nhỏ, vì những con cá to khôn lắm, nghe thấy tiếng người là bơi đi hết, rồi con sẽ lòng vòng từ ao nọ qua ao kia, quay lại ngồi cạnh ba, khi mỏi lưng con sẽ nằm xuống núp đầu sau lưng ba, tấm bạt mỏng sẽ làm con cảm thấy đất cát cấn vào lưng mình, mấy con cá ba vừa câu được trong xô quẫy mình làm nước bắn vào người con. Con sẽ nhíu mắt ngước nhìn khoảng trời rộng, giờ đã có thêm màu sắc của mấy tòa nhà cao mới xây, cái trạm phát sóng điện thoại giăng dây cao tít, nhìn mỏi mắt con sẽ úp cái nón lá lên mặt.

Ngủ một giấc bình yên không mộng mị.

Rất ngắn.

Vì một lát thôi, ba đã câu được đầy cá. Sẽ đánh thức con dậy.

Tuỳ Bút Giai Phong – Chuyện Nhân Sinh

32 Comments

Đôi khi con người trở chứng không thích sống thật với chính mình và với mọi người. Người xưa nói: tri nhân tri diện bất tri tâm là có lý, khi cái người mà hàng ngày mình gặp mặt, mình nói chuyện, mình tưởng mình hiểu rõ con người đó, thật ra lại là một người đang đeo một cái mặt nạ, thường xuyên.

Vậy là giật mình, ủa, hóa ra “nó” không phải là “nó” sao? Chứ còn gì nữa, Bà Năm (tức là em Bà Nội) của Anh Chủ Quán có nói: “con người ta sinh ra, lớn lên và sống trong cõi đời này là để đóng những vai diễn của cuộc đời, mà có vai diễn nào không phải đeo mặt nạ đâu hả con?” Diễn viên nào dở chỉ đóng được một vai, một loại vai, diễn viên nào giỏi, họ đóng được nhiều vai, nhiều loại vai, đào thương đào lẳng, kép mùi kép độc, ta nói ôi thôi không có ai ngờ được rằng cái bậc quân tử đại trượng phu hôm qua đám bạn ta vô cùng ngưỡng mộ lại là một thằng tiểu nhân bỉ ổi mà ta căm ghét tận xương tận tủy.

Vậy, để biết được “bộ mặt thật” của một con người, thì chỉ còn cách đem “nó” lên bàn cân mà đong đo cân đếm từng li từng tí một con người “nó”, để hiểu được đằng sau cái mà ta “nhìn” thấy kia thực sự là cái gì, vì người xưa (lại người xưa) có nói: tri kỉ tri bỉ bách chiến bách thắng.

Không có ai “chiến” để thắng ở đây hết, chẳng qua là cuộc mưu cầu để hiểu được lòng người vốn là sự hoang mang của chính loài người từ bao đời nay…

Bài này được đăng độc quyền ở Quán Quê. Ebook sẽ được cập nhật tại đây sau khi đăng hết bài.

———o0o———

Vĩnh Long – 2009
Tác giả: GP (cập nhật link sau theo ý của tác giả)

Bài mở đầu

Người Đong Đếm Nhau


(hay Không Bằng Thằng Vô Lại)

Năm khoảng 18 tuổi tôi bắt đầu tin sắt đá rằng mình thật sự yêu một người con gái. Đến hơn 3 năm sau thì nhận ra mình không thể nào yêu cô ấy và mãi đến giờ cũng chưa yêu thêm ai nữa. Vốn là người cầu toàn nên hai tiếng “chân tình” với tôi rất khắc khe. Trong miên man suy niệm về tình người tôi vô tình nhận ra là người ta đong đếm nhau theo rất nhiều cách khác nhau. Vốn tính hay phân tích mổ xẻ, tôi mới gom tất cả những cách mà người ta dùng để yêu hay ghét, trọng hay khinh, gần hay lánh… lẫn nhau thành 5 thước đo giá trị. Cuối bài tôi sẽ ngõ thêm thước đo thứ 6 mà tôi mới nhận ra đây. (Từng trãi) Nếu những điều tôi nói ra đây có vô tình làm ố đi màu hồng trong mắt bạn thì tôi xin lỗi. Chỉ có điều hãy hiểu cho nhau!

Loài người là sinh vật rất kì lạ. Kì lạ ở chỗ trong những thứ họ đói khát ngoài cơm nước ra còn có cái gọi là “giá trị” – giá trị nhân sinh. Nói như vậy là vì tôi biết người Nhật rất là hay tự tử. Bụng thầm nghĩ là sinh ra trong nước Nhật thì đã là may mắn lắm rồi, tôi không hiểu có gì tệ đến nỗi phải chết. Một lúc thì tôi hiểu là họ “chết đói”. Tôi mới quay ra nói với Ba là: “…muốn giải quyết tình trạng đó thì các nhà xã hội học, đạo đức học…phải sản xuất ra cho đủ “giá trị” cho dân họ…”. Ba nói trống không: “Phải đập đổ mọi giá trị!”. Tôi tần ngần, có hiểu Ba nói gì nhưng không nghĩ là điều đó là khả thi ở qui mô lớn. Nghĩ vậy nên tôi vẫn sẽ viết bài này để chia sẻ cách để mà người ta đong đếm “giá trị”.

Thước đo thứ nhất: Tiền tài.

Cái này thì dễ hiểu rồi.

Bần cư chung thị vô nhân vấn.

Phú tại sơn lâm hữu khách tầm.

Ở quê vốn ăn mặc rất cù lần, nên khi lên thành phố tôi cảm nhận rất rõ việc người ta đánh giá tôi bằng quần áo như thế nào. Rõ nhất là khi vào quận 1 hay quận 3, có lúc cứ như người ta không muốn tiếp mình. Lúc đầu tôi bực, có khi còn cố ý cù lần hơn nữa cho tụi nó chướng mắt. Nhưng dần sau tôi nghĩ lại, mình phải có trách nhiệm thông báo cho người khác biết mình là ai chứ, người ta làm ăn mà! Sau này có lúc đi chùa với Ba, dạo ngang qua chổ đất tốt, Ba hỏi giá thì ông cò đất địa phương đang lơ ngơ bỗng nhiên lùi lại một bước, cúi xuống nhìn mũi giày Ba tôi rất chăm chú rồi mới ngước lên nói chuyện. Ông ta làm điệu bộ nhanh nhẹn và bặt thiệp. Tôi thấy vậy cũng không còn gì là khó chịu, coi là chuyện thường. Người ta làm ăn mà!

Nhưng mà cái đó là chuyện làm ăn, còn nói sang chuyện nhân duyên thì sao? Ừh! Thì nó cũng tương tự thế. Có người còn nói hôn nhân cũng có khi chỉ như một thỏa thuận mà trong đó kinh tế là điều khoản không thể bỏ qua. Trước thì tôi không nghĩ vậy, sau người yêu tôi, xin lỗi, người tôi yêu chọn một anh khác gọi là “vững chắc và ổn định” hơn tôi, lúc này đang là sinh viên, thì lúc đó tôi mới thấm. Cười! Giờ nghĩ lại tui cũng không trách, cô ấy không phải kiểu người tự lập được nên quyết định vậy là đúng. Ngoài ra thì còn nhiều lý do khác nhưng không liên quan tới chủ đề, thôi tôi không kể. Nghĩ lại chỉ ước đời đẹp hơn một ít! Còn giờ thì hễ nếu phụ nữ mà không sống tự lập thì tôi không coi là Anh Thư. Còn cái lẽ đời nó thế thì chẳng đi mà cự nự làm gì!

Nói đi thôi thì nói lại. Người ta giàu thì có nhiều người giàu do phúc do đức, do học thức do nghĩa tình, do tài năng do bản lĩnh, do ông cha do truyền thống…vân vân. Vậy thì nếu ai chọn bạn mà phải người giàu có thì cũng có gì là không tốt?! Nhưng mà kẹt cái là ở Việt Nam có hai loại giàu rất độc đáo đó là: giàu ngang hông và giàu nhức óc. Giàu ngang hông là người không có tài đức gì mấy, không chịu làm lụng bao nhiêu, tự nhiên trúng số hay có người thân nước ngoài gửi tiền về…đại loại như thế rồi tự nhiên là giàu. Còn giàu nhức óc là loại giàu nhờ móc túi, nhờ phá hoại, nhờ trộm cướp, nhờ hại người, nhờ gian trá…loại này mà nó càng giàu thì đất nước lại càng nghèo.

Thế mới nói là nhức óc. Hai loại này có đặc điểm chung là giàu mà không sang. Không sang nghĩa là giàu mà không có học thức, không có đức độ, không có văn hóa…nói chung là không có “cái tâm và cái tầm” theo như ngôn ngữ của …! Nhưng mà dù gì thì cũng là giàu, không có học thức thì rồi sẽ học, có học thức rồi từ từ tự nhiên nó tốt lên. Nói chung là thước đo này tuy có nhiều cái mù mờ nhưng mà vẫn là một tham số. Thôi cũng đã kể ra đây!

Thước đo thứ hai: Danh tiếng.

Cái này cũng tương tự cái trên, cũng dễ hiểu luôn. Danh tiếng thì bán được tiền tài, tiền tài thì mua được danh tiếng. Hóa ra cũng gần gần.

Danh tiếng thì có thể nói đến chính danh và hư danh. Chính danh là danh tiếng do tài năng, đức độ đem lại. Ví như cụ viện sỹ Trần Đại Nghĩa người xã Chánh Hiệp, huyện Tam Bình, tỉnh Vĩnh Long (quê tui đó, sẵn tiện khoe mẽ thôi!). Ai không biết người này thì cho địa chỉ, số điện thoại để tui gửi sách cho đọc. Còn hư danh thì là danh tiếng do ngụy tạo, do nịnh nọt quyền thế, do mua bằng tiền… mà có được. Mấy cái này chắc cũng hong ít! Đặc biệt bây giờ có cái loại “net celebrities” mà tôi hong biết xếp loại sao đây. Ý là tôi đang nói cái tụi hay đi chọc lét chỗ kín rồi đăng lên mạng đãi đàng thiên hạ rồi thành ra nổi tiếng. Thiệt hông hiểu nổi, nó lại kiếm ra tiền! Thời buổi sao mà kì quá kì! Bữa nào tui làm một cuốn chơi coi! J

Thước đo thứ ba: Quyền lực.

Đây là tôi muốn nói tới khả năng ảnh hưởng lên cuộc sống của người khác. Cái này cũng lại liên quan tới hai cái kia. Dễ hiểu tuốt! Có quyền lực thì dĩ nhiên là nổi tiếng, dĩ nhiên là có tiền. Có tiền là có quyền, có quyền thì có tiền! Cái này phổ biến ở các nước mà Intel xếp vô “controlled countries” rồi. Người có quyền lực cũng không có gì mà xấu. Tùy ở chổ họ sử dụng quyền lực của họ như thế nào. Chẳng hạn như xếp của một công ty, ông ấy cũng có quyền lực nhưng người dưới nghĩ gì về ông là do cách ông sử dụng nó.

Hôm rồi, 28 đứa sinh viên chúng tôi được mời đi ăn tối với mấy sếp tương lai. Tiệc được nửa buổi thì tôi định rủ Đức – chú em cùng ngành – đến bàn chào xếp nhưng vì thấy không ai làm vậy nên thôi ngồi quan sát tiếp. Một lúc sau thì các xếp lại đi chào mình, từng bàn một, hết xếp nhỏ tới xếp lớn, đùa giỡn như không. Thành ra nếu hồi nãy mình mà bước khỏi bàn để đi chào là ngược ngạo! Những ngày sau tôi quan sát tiếp thì họ bình dị thật, nhưng tôi biết họ có quyền lực.

Thước đo thứ tư: Sắc đẹp.

Ý tôi đang nói về đẹp hình thể, không xét đến nội tâm. Nói đến đây thì hơi tế nhị tý. Tế nhị vì là nói đến phụ nữ, mặc dầu trai đẹp thì cũng có ích chứ không phải hoàn toàn vô ích. Tế nhị ra làm sao thì xin để tôi kể câu chuyện này. Ba tôi có người bạn thân từ hồi học cấp 3 mà hồi đó hay kêu là tú tài gì đấy. Hai ông mới tính chuyện giới thiệu tụi nhỏ với nhau, lần lựa lâu ơi là lâu mới có dịp gặp mặt. Ngày 30-4 rồi, hai cha con tôi đến chơi nhà người ta. Vừa bước vô nhà là tôi gỡ cặp mắt kính ra. Tôi bị cận độ rưỡi, không đeo kính vẫn phân biệt được nam nữ, già trẻ, vẫn thấy đường chạy xe được nhưng có điều là nhìn ai cũng ra đẹp, không thấy ai xấu hết! Rồi tôi mới ngồi hầu chuyện hai ông, hết buổi chiều tối vui vẻ rồi cha con ra về. Còn chuyện tiếp theo của tôi với “em ấy” thì lại không liên quan tới đây. Cười lần nữa!

Ngẫm lại thì thấy việc tôi bỏ cặp mắt kiếng ra chính là ý tôi muốn gạt bỏ thước đo thứ tư này đi nhưng lại cũng là sự công nhận của tôi đối với sức mạnh của nó. Tôi vốn hiểu chuyện nhân duyên không nên quá câu nệ nhan sắc, thêm nữa là theo kinh nghiệm của tôi thì người nhan sắc lắm cũng thường hay đa đoan. Cũng không ích lần tôi gặp người đẹp mà nói chuyện một thời gian thì nó cũng trớt ngoe, đầu óc tàu hủ không! Thêm nữa là cái cách tạp chí với internet “trưng bày” cái nhan sắc thì làm tôi vừa thèm vừa ngán. Cái xác thì thèm mà cái hồn thì ngán thành ra thấy người đẹp thì tôi cũng chả có động thủ gì được ráo! Viết mấy cái đoạn này sao tôi cứ phải vừa viết vừa cười, cười đây là cười mình chứ không dám cười đời.

Đẹp thì hẳn nhiên càng đẹp càng tốt, nhưng nó có mấy cái mặt trái như sau. Người đẹp dành quá nhiều thời gian cho việc làm đẹp, khoe đẹp, làm duyên, kết duyên…và tất tần tật những việc, những thứ liên quan tới cái việc đẹp, nhiều đến mức người ta có hẳn một cái tạp chí tên là “Đẹp”, vậy là cũng biết nó nhiều. Mà tôi nghĩ cuộc đời này mà dành quá nhiều thời gian để nghĩ mỗi cái chuyện đẹp thì rõ là tàu hủ. Cái thứ nữa là anh em quen cô nào đẹp thì sẽ thấy cô ta chụp hình mình không hà, chớ có khi nào mà thèm chụp cỏ cây hoa lá cái giống gì hết, càng đẹp càng khoái chụp.

Tôi không có phản đối chuyện chị em “tự sướng”. Ở đây tôi muốn nói là càng đẹp người ta càng ngắm mình nhiều, yêu mình nhiều mà không dành thì giờ để ngắm nhìn và yêu thương cuộc đời, lâu thành ra cái tánh ích kỉ. Có người không tự tin thì không chịu chụp mình mà toàn đi chụp cỏ dại với mây xanh thì cũng thành ra không biết yêu bản thân, thế thì cũng không ổn lắm. Tôi thì chưa có máy chụp hình nên không nằm trong đối tượng khảo sát.

Nếu như đã nói ở trên thì “đẹp” chả có ý nghĩa gì hết. Nếu vậy thì tôi cần gì phải lưu tâm, cần gì phải bỏ kính ra. Nhưng mà khổ thân cái là tôi không phải Đường Tăng, thành ra tôi cứ phải làm cho mắt mình mờ đi tý để đảm bào không bị ảnh hưởng bởi việc đấy. Đó lại là lần gặp đầu tiên nên nếu có cảm nhận nào không tích cực thì sẽ dễ để lại thiên kiến về sau rất không công bằng. Nhưng tôi hiểu rất rõ ảnh hưởng của việc đấy. Tôi rất tích cực ủng hộ chị em mua son phấn, áo váy, nữ trang, răng tóc…hết mức có thể để trị cái bệnh háo sắc của nam giới. Nói tới đây chắc chị em cũng hả dạ! Và nếu có ai hỏi người tôi mong ước là người thế nào thì tôi vẫn phải nói là cô ấy phải đẹp trong mắt tôi. Tôi cũng tin rằng người đó tất nhiên cũng muốn tôi công nhận là cô ấy đẹp.

Chuyện nhân tình là việc của cả xác lẫn hồn. Nếu mình dựa vào khía cạnh tinh thần thuần túy thì tôi cho đó là thái độ lãng mạn thái quá, đến lúc vào hôn nhân thực tế thì đổ vỡ còn tệ hơn. Còn như xác thịt đơn thuần thì có lẽ một vợ một chồng là điều phi lý, mà đáng ra phải là chồng chung vợ chùa. Vậy ra lại phải nói chuyện ba phải là : “vừa nạc vừa mỡ” mới ngon. Ghê quá!
Việc đẹp xấu phần nhiều tại số. Nếu chỉ vì lẽ này mà nói là người này có giá trị hơn người kia thì thật là không phải lẽ. Điều này củng ảnh hưởng nhiều đến cách tôi nhìn nhận cái đẹp. Với tôi, “trắng mới đẹp” là sai, “cao mới đẹp” là sai, “ốm mới đẹp” là sai, “mập mới đẹp” là tầm bậy, “tròn mới đẹp” là chưa chắc, “to mới đẹp” là tào lao.

Vậy sao mới đẹp? Xin thưa, cá tính mới đẹp! Đường nét đều có cảm xúc. Có những khuôn mặt biểu cảm rất sâu, có nhưng khuôn mặt tuy tròn trịa nhưng nhìn lúc nào cũng như vợ ông địa thì làm sao mà đẹp. Tôi thấy một khuôn mặt đẹp khi nào tôi cảm nhận được cảm xúc trên khuôn mặt đó. Cá tính là phải biểu cảm. Người không đưa được cảm xúc lên khuôn mặt mình thì không có tâm hồn, không đẹp. Người có tâm hồn đẹp, có tình cảm đẹp thì tất nhiên môi mắt phải nói lên điều đó. Thê nên muốn đẹp thì tôi mong chị em trước hết hãy tìm hiểu chình mình.

Thước đo thứ năm: Nhân cách.

Đây là chiều kích hoàn toàn khác biệt và quan trọng nhất của một con người. Riêng tôi hiểu nhân cách giản dị thế này. Hoàn cảnh của anh không phải là nhân cách của anh, thái độ của anh trước hoàn cảnh mới là nhân cách của anh. Chuyện anh có bao nhiêu tiền không phải là nhân cách của anh, cách anh xài tiền mới là nhân cách của anh. Công việc, chức vụ anh làm không phải là nhân cách của anh, tinh thần nghề nghiệp mới là nhân cách của anh. Cái đồng hồ anh đeo không phải là nhân cách của anh, cách anh sử dụng thời gian mới là nhân cách của anh. Thứ anh cho người khác không phải là nhân cách của anh, cách anh cho mới là nhân cách của anh. Chắc có lẽ tôi khỏi nói thêm.

Nhân cách là điều tôi quan tâm nhất mỗi khi kết bạn, để học chứ không phải để chê. Có điều tôi buồn là không mấy ai nghĩ như tôi. Bốn chiều kích còn lại có vẻ quan trọng hơn. Tôi cho rằng có mấy lý do cho việc này. Trước hết là vì bốn chiều kích kia rất dễ nhận biết, nhìn là thấy ngay. Còn nhân cách thì phải có thời gian, phải có cơ hội, phải có gần gũi thì mới biết được. Cho nên thước đo thứ năm thì rất chi là khó xài. Bốn cây thước kia kéo sơ sơ cũng đo được tuốt! Đời bây giờ người ta lại chuộng sống dễ, có vẻ như nghèo khổ quá người ta lười sống đẹp. Thêm cái lý do nữa là việc anh có nhân cách hay không với việc anh có được tưởng thưởng hay không thỉ nhiều khi không đồng nhất. Cái xứ gì mà “giàu nhức óc” với “giàu ngang hông” nhiều như thế thì ai mà quan tâm nhân cách. Nhân cách là không hợp thời trang.

Thước đo thứ sáu: Trãi nghiệm.

Đây là cảm nhận mới nhất của tôi gần đây xuất phát từ việc tôi chỉ hứng thú nói chuyện với người trên 25 tuổi, có thể lên đến 60, còn bạn bè cùng tuổi thì ít lắm. Tôi thấy người có trãi nghiệm thì nói chuyện thu hút hơn. Ví dụ khi nói về tình yêu thì người ta cũng biết tới tình dục và có góc nhìn nhất định. Còn mấy em nai tơ thì chỉ giỏi hô hào: “Cứ yêu!”, nghe nhảm hết sức.

Trãi nghiệm thì dĩ nhiên có không biết bao nhiêu loại, hầu như tất cả những giây phút bạn sống chủ động, gắng sức, tìm tòi, thất bại, thành công đều là trãi nghiệm. Riêng tôi trãi nghiệm toàn những vị không ngọt ngào cho đến giờ nên đôi khi nói năng rõ là gay gắt. Nhưng dẫu sao thì nó làm tôi cứng rắn lên nhiều. Có một điều thú vị trãi nghiệm của tôi khiến tôi có gần gũi được nhiều người nhiều giới cùng một lúc. Thật là tuyệt!

Ngõ ra vậy thôi chứ tôi không rõ lắm về mục 6 này. Giờ lại cảm thấy trãi nghiệm chỉ là những viên gạch của nhân cách. Nói chung toàn là thứ khó đo, khó xài. Nhưng cũng đã viết ra đây rồi. Tùy người mà chọn dùng.

(còn tiếp, GP đang viết, khách quan đón đọc nghen)

Made In Vietnam

15 Comments

Ai rảnh ghé đây đọc nghen…

Made in Vietnam

Thú thực, cô không thể hiểu nổi tại sao mình không thể tìm được một công việc ưng ý tại ngay đất nước cô sinh ra!

Anh Chủ Quán đọc mà cười cười… phải, có rất nhiều người thất nghiệp trên chính quê hương mình!

Older Entries