Cười một cái, rồi bước tiếp!

4 Comments

Một
Bàn tay
Khe khẽ nắm
Chưa kịp ấm hơi
Đã chơi vơi, vụt mất
Ta nhẹ cười rồi bước tiếp
Thêm một lần đánh rơi hạnh phúc
Thì thôi vậy ta tìm về ngày cũ
Khi trong đời mình chưa thực có mùa thu

Một bài viết của khách hàng về quán demi

6 Comments

Hôm qua tui đón một khách, hỏi: “xin lỗi chị đi một mình hay có bạn?”.

Khách nói đi một mình,tự chọn chỗ ngồi trúng cái chỗ … tui hay ngồi nhứt, hehe, tui ghi order và khách gọi trúng cái món … tui thích nhứt!

Hôm qua trúng ngày hẹn hò “blind date” của một nhóm bạn, hihi… nên tui mở một film hài hơi lãng mạn một chút – Leap Year. Phụ đề do tui dịch, và có ghi chú thích: dành tặng những người đang yêu nhau.

Quan sát quán thấy bàn số năm khách coi film mà ngồi cười tủm tỉm. Không ngờ, khách lại là một người “quen”.

Cám ơn Dê Xù về bài viết của em về quán… nhận xét rất tự nhiên và công bằng.

Anh Chủ Quán mở Café Demi Fantasy là một nửa. Một nửa còn lại chính là những nhận xét của khách hàng.

————————————————-

(Góc của Dê Xù) – Đi uống cafe Một – Nửa

“Anh là chủ quán?”

“Ừm!”

Ha… Vậy là biết mặt anh rồi nhé…

* * *

Khi có hứng thì cái quái gì mình cũng làm được. Làm tới bến. Như tối này có hứng, thế là phóng xe từ Idecaf sang ngã tư Phú Nhuận. Cũng chẳng xa gì. Cũng không gần mấy.

Quẹo Phan Đăng Lưu.

Bỏ ngã tư Phan Xích Long.

Quẹo vào Thích Quảng Đức.

Quẹo hẻm 20. Dừng số .. mấy nhỉ. 11 A. Cái bảng to đùng sáng choang. Sương mù bay tung dưới quạt.

Đi uống cafe một nửa. Không phải uống có nửa li rồi đi về đâu, hic. Đi uống cafe Một Nửa.

Cái quán ngay mũi xe dừng lại, nhìn nhỏ nhỏ, ngó sang sang. Mình không thích lắm mấy quán sang sang, nhưng thích quán nhỏ nhỏ, trông nó ấm. Vậy là được một nửa.

Cái bảng để giờ đóng mở kí hiệu bằng 2 ổ khóa, mình khoái từ lúc thấy trên mạng. Tông xe vào cửa đã có ý tìm nhưng tìm hoài không thấy. Ngó nghiêng. Cuối cùng mới thấy nó nằm hẳn bên ngoài, đúng nghĩa bên ngoài. Vậy là được một nửa.

Vừa nắm tay vặn cửa đã thấy cái kệ sách dựa lưng sát tường, thế là vặn một cái thiệt lẹ để vào trong ngó cái kệ. Trong những thứ có khả năng hút mình nhất ở một quán cafe, đầu tiên là cây piano. Thứ hai là sách. Sách đủ ít, đặt trên những cái kệ đủ nhỏ đơn giản là những tấm dọc ghép với những tấm ngang, thì còn hút hơn nữa. Hút thì bảo hút, chứ hỏi làm sao thì chẳng biết nói làm sao. Những cái có vẻ lặng lẽ đứng cạnh nhau thường làm nhau đẹp lên một cách khó hiểu. Piano đứng cạnh sách, sách đặt cạnh cafe. Cafe bốc khói cạnh hai thứ.

Ngồi xuống một cái ghế cạnh cửa sổ, hoặc ít ra thì mình đoán đó là cái cửa sổ. Đơn giản là rèm che kín cả, chỉ thấy sóng rèm cựa vào vai chứ không thấy gió cựa miếng nào. Máy lạnh mà. Thích một nửa. Mình cũng không có hứng kéo rèm qua một bên để xem sau nó là cái gì. Kéo rèm cũng phải cần hứng nữa, thiệt luôn.

Sau đó thì mình chẳng quan sát nữa. Thì cũng có đưa mắt quét lung tung, nhưng ấy là nó tự quét. Quét trúng cái quyển menu để trên bàn, thế là cầm lên. Thích cái bìa xanh đậm, thích luôn cái cách nó cứng cứng và bìa trước bìa sau đụng nhau cái cộp khi người ta đóng lại. Không có cái tên nào quen trừ mấy cái mocha với espresso, mà mình thì hông có hứng với mấy cái đó.

Có anh áo hồng chạy lại, ngó dễ thương =). Thế là mình chọn cái món có chữ gì nâu nâu hay nie nie ấy, rồi ảnh chạy đi. Đợi chờ một món chưa biết hay khiến người ta mỉm cười, thành thử ra mình cười suốt =).

Vớ quyển Petit Prince từ cái kệ, định đọc nó để bù lại cái tuổi thơ đọc đâu quên đó của mình, bù luôn thời gian chờ cái nie nie đó tới. Hổng ngờ chừng mười lăm phút sau thì quán chiếu phim. Ờ, có biết vụ này trên web, nhưng toàn làm việc theo hứng thôi nên không có ngâm cứu là chiếu mấy giờ. Hi hi, mà trúng thì xem.

Leap year. Ừ thì Leap year. “Phim dành cho người đang yêu”.Ặc.  Chữ nó hiện ra vậy đó. Trêu người ghê =)

Phim hài, và loãng moạng. Có Amy Adams, và anh gì đóng vai nam chính nhìn man lì hết biết =). Mỗi tội mình khoái ngắm cảnh hơn, nên chỉ khoái nhất mấy khúc nắng chiếu ngược từ biển vào, hai nhân vật chính trở nên đen thui, và bắt đầu … hun nhau. =) Nắng với biển thành kiệt tác.

Phim hết thì ôm gối, ngửa đầu nghe nhạc một lúc. Đúng là dạo này đói nhạc hết sức, thành thử nghe bài nào cũng nghe như nuốt. Những bài quen quen không nhớ tên cứ lượt qua, mơ hồ nhưng ấn tượng. Ngó cái trần. Một đống đèn có thứ tự. Không thích cái trần này lắm. Giá mà đơn giản hơn một chút có lẽ sẽ thấm nhạc hơn.

Lần sau nè:

Sẽ mang compa theo để chọn đồ uống. Đặt nó lên menu rồi quay một vòng. Chĩa cái nào thì uống cái đó =). Chớ cái nào cũng hông biết ngồi chọn mịt quá.

Và lần sau sẽ kêu anh áo hồng chiếu cái phim nào có chú thích “Dành cho người đang uống cafe một mình” =)

Thích nhất khúc Anna tỉnh dậy, thấy mình nằm ngủ trong lòng Declan.

Cả trạm xe bus ồn ã không đánh thức được đến góc nhỏ đó.

Tự nhiên thấy ấm cả người.

Lan Man về Chụp Hình

4 Comments

1/ Giống như tui hay nói với người khác: “khi tui cầm máy lên bằng hai tay, ngắm cuộc sống này thu gọn lại qua khung ngắm và nín thở khi bấm máy để chụp, thì đó là lúc tui muốn giữ lại khoảnh khắc đó, không gian đó cho riêng mình”.

Nghe rất ích kỷ, đúng không?

Nhiều người thích chụp hình không phải để cho mình, mà để cho người khác coi, để họ trầm trồ và ngưỡng mộ.

Trầm trồ và ngưỡng mộ về quãng đường mà người chụp đã đi qua để chụp lại được tấm hình đó.

Trầm trồ và ngưỡng mộ về máy móc và thiết bị mà người chụp đã đầu tư và sử dụng để chụp được tấm hình đó.

Trầm trồ và ngưỡng mộ về khả năng xử lý hình ảnh để làm được tấm hình đó.

Trầm trồ và ngưỡng mộ về những gì có trong tấm hình đó, như người mẫu, chính khách, xe cộ, vàng bạc vân vân

Và vân vân…

2/ Tui chụp nhiều, cả đống, máy gì cũng chụp được, như tui hay nói với người khác: “cái gì bấm chụp được là tui xài được”.

Nghe rất rẻ tiền, đúng không?

Nhiều người chỉ thích xài những cái máy mắc tiền quá trời chức năng, và học thuộc lòng tất cả những chức năng đó để tán dóc.

Nhiều người chỉ thích xài những cái máy cổ ơi là cổ, xưa ơi là xưa, chỉ để chụp được vài ba chục cuộn film kodak.

Nhiều người chỉ thích xài những cái ống kính mắc cả ngàn, chục ngàn đô mỹ, ống khác mà lắp vô là hình nó bị out, bị trơ, bị “noi” (noise) liền, không chụp được.

Nhiều người chỉ thích xài những thứ mà không ai (thèm) xài, để nói với mọi người rằng tui khác mấy bạn vân vân

Và vân vân…

3/ Khi tui bấm cái nút chụp, tui nín thở, kiểu như muốn nhét cái thực tại đang ngắm qua khung ngắm vô tấm hình vậy. Mà cũng tuỳ, cứ nhét được một tấm thì cả trăm tấm khác coi như bỏ. Nhiều khi ôm máy đi chụp một vòng về, ra lab rửa index cả xấp rồi đem film cuộn lại dzục hết vô thùng rác. Chuyện đó cũng bình thường như chuyện nhấn Ctrl-A cái folder 8GB toàn hình rồi bấm Shift-Delete không thương tiếc. Vì cả đống hình mà không thích được một tấm nào.

Đã không thích rồi thì khỏi chỉnh khỏi sửa, mệt!

4/ Á vậy mà, có người lấy hình mình không thích về, chịu khó quay qua quay lại, chỉnh tới chỉnh lui một hồi, ra cái hình cũng … đẹp đẹp. Vậy là họ hỏi xin, tui cho luôn, nói: “hình này đâu có còn là tui chụp nữa, vậy khỏi ghi credit là photo by tui đi héng”.

5/ Tui không chụp hình set up, vì tui không thích set up. Nhìn một tấm hình, tui biết cái hình đó xài mấy cái flash, dựng sáng ra sao, hắt sáng chỗ nào vân vân, nhưng kêu tui làm tui không làm, tại tính tui thích cái gì tự nhiên. Thực tại có sao thì tui giữ lại vậy, hình tui chụp ít khi chỉnh sửa hay cắt crop lại.

6/ Chắc tại vì không ai ép tui phải bấm nút chụp cho họ, chỉ có mình tự quyết định mà thôi.

Chụp cả ngàn tấm, rồi đem cất hết, vì tui chỉ chụp cho mình.

You Are What

2 Comments

You are what you Google

You are what you shoot

You are what you do

You are what you drink

You are what you paint

You are what you wear…

..bla bla  bla..

You are whatever but not what you say about YOU!

Chữ với chả Nghĩa

24 Comments

Anh Chủ Quán dạo này bị thiên hạ kích động, tự nhiên đâm sinh ra cái bịnh thúi rùm mà hồi đó hổng có là bịnh thích quăng chữ vô mặt mấy thằng ngu.

Nói nào ngay, bạn nào quen biết Anh Chủ Quán và gặp ảnh nói chuyện ở ngoài (hay đã từng biết cái blog cũ của ảnh) sẽ biết là ảnh hổng có thuộc cái thứ mở miệng là trích dẫn sách, trích dẫn thánh hiền tùm lum như nhiều người “trí thức” khác. Anh Chủ Quán gặp nhiều “anh chị” đọc sách thánh hiền hơn con mọt, mở miệng ra là nói sách này sách nọ…

More

Older Entries