Người Việt Nam Ta Giỏi Thật

Đứa nào nói Việt Nam ta dở là sai, sai trầm trọng.

Người Việt Nam mình rất giỏi, làm cái gì cũng được, làm còn đẹp còn ngầu hơn người ta nữa, chuyện gì khó thứ gì hiếm đều làm được, khó khăn nào cũng vượt qua, tiền bạc không phải là vấn đề, thảy đều làm được. 

Chỉ với 1 điều kiện: phải thấy cái đó rồi mới làm được.

Không thấy sao làm, mày điên hả?

Trong nước ngoài nước gì cũng dzậy, nghen.

Likes(0)Dislikes(0)

Dễ Dãi

Dễ dãi là bản tính tự nhiên của loài người. 

Giống như cái cây vậy, trong quá trình lớn lên, không ai uốn nắn, nó sẽ tự mình tạo ra muôn hình vạn trạng, cong méo xẹo xiên. 

May quá, cái cây đó không bị gió thổi bứng gốc hay sét đánh tét đôi, mà nó đứng đó một thời gian dài, rất dài, để trở thành cổ thụ.

Rồi có người đi ngang qua, nhìn thấy cái cây già cỗi mà cong queo, cũ kỹ mà không thẳng tắp, bèn buông lời nhận xét. Cái cây bèn trả lời: ngươi không thấu hiểu cái đẹp của tự nhiên, thẩm mỹ của ngươi thật kém.

Dễ dãi không phải là nghệ thuật của tự nhiên, thưa ngài cây ạ, vì tự nhiên vốn khắc nghiệt. Ngài chỉ may mắn chưa bị sét đánh hay chưa được bứng lên mang tới xứ sở văn minh để thấy mình méo mó tới mức nào thôi.

Likes(0)Dislikes(0)

Người Thông Minh

(sưu tầm) 

Một vị đứng đầu của một đất nước gặp ông Obama ở Nhà Trắng mới bèn “thảo mai” hỏi:
Vị lãnh đạo: Ông giỏi quá, làm sao trong 2 nhiệm kỳ ông có thể gánh vác nước Mỹ thành công như vậy…?
Obama: (rất khiêm tốn): Ah, tôi không làm một mình, bên tôi còn rất nhiều người giỏi và thông minh.

Vị lãnh đạo liền hỏi: Vậy làm sao biết người nào là người thông minh…

Obama (ngớ người vì câu hỏi này) sau đó trả lời

Obama: Muốn biết người đó thông minh hay không hãy hỏi họ một câu hỏi thông minh, họ sẽ trả lời một câu trả lời thông minh.

Vị lãnh đạo vẫn chưa hiểu liền hỏi tiếp: Vậy câu hỏi nào là câu hỏi thông minh??

Ông Obama cũng pó tay với câu hỏi này vì không biết giải thích thế nào. Ông bèn nhẹ nhàng nhấn nút gọi ông John McCain – Ngoại trưởng vào.
Obama: Ông McCain, ba mẹ ông có 1 người con không phải là anh chị của ông, không phải là em của ông. Vậy người đó là ai?
McCain: Đó là tôi, John McCain..

Ông Obama quay qua vị lãnh đạo và nói “Đây là người thông minh”..
Vị lãnh đạo trầm trồ hiểu ra. Sau chuyến công tác, ông về nước liền gọi vị Phó lãnh đạo vào và hỏi.
Vị lãnh đạo: Tôi hỏi anh, ba mẹ anh có một người con không phải là anh chị anh, cũng không phải là em anh. vậy đó là ai?
Vị phó gãi đầu bứt tóc vì không biết trả lời sao, bèn tổ chức họp nội các các kiểu nhưng cả tổ chức không ai trả lời được. Ông liền nhớ rằng nước mình vừa có một người đoạt giải Nobel Toán học tên Ngô Bảo Bối bèn chạy đến hỏi câu hỏi tương tự.
Vị phó: Tôi hỏi anh, ba mẹ anh có một người con không phải là anh chị anh, cũng không phải là em anh. vậy đó là ai

Ngô Bảo Bối: Là tôi, Ngô Bảo Bối!

Vị phó sung sướng vì đã tìm ra câu trả lời liền chạy một mạch đến phòng vị lãnh đạo.
Vị phó: thưa anh em đã có câu trả lời rồi
Vị lãnh đạo: Vậy đó là ai?

Vị phó: Thưa anh, đó là thằng Ngô Bảo Bối.

Vị lãnh đạo tát 1 phát đau điếng vào mặt vị phó và la lớn “ĐỒ NGU, ĐÓ LÀ THẰNG JOHN MCCAIN”…

Likes(4)Dislikes(0)

Lý Do Saigon Ngập

Saigon lâu nay không có ngập ẩu, mà dạo này mưa lớn chút là ngập. Tội nhất là mấy quận mới với mấy quận ven đô.

Biết sao hông, để tui nói cho nghe nè, cái trung tâm Saigon là cái chỗ ngập nặng nhứt SG đó giờ, nghe Lê Lợi Nguyễn Huệ tưởng ngon chứ ở trong cái con đường đó vào mùa mưa mới thấy cái cảnh.

Bây giờ dân chúng nó xây cái metro cho bằng anh bằng em ngay giữa cái ổ ngập đó, tức là ngay giữa cái ao đào thêm cái lỗ.

Hỏi, mớ nước ngập tới háng chỗ đang mần xe điện đó được bơm đi đâu?

Tự trả lời nghen đồng bào kkk.

Likes(3)Dislikes(0)

Dốt

Việt Nam trở nên xấu xí không phải vì đất nước mình nghèo, mà vì đám lãnh đạo dốt.

Likes(3)Dislikes(0)

Im Lặng Không Phải Vì Không Có Gì Để Nói

Mà là tui thấy quá nhiều thằng ngu lên tiếng sủa, nên mình cũng nhoi nhoi sủa chung thì đám con cháu sau này nó nói mình cũng hùa cùng một đàn, nên thôi, im.

Cách đây vài năm tui có nói là cái trò đùa mang tên Cọng Hành Xã Hẹ Củ Tỏi Thịt Quay này chỉ mới bắt đầu, thì bây giờ chắc nó cũng mới được một hai tập gì đó, còn độ dài của nó thì chắc cũng không bằng phim Cô Dâu Tám Tuổi đâu, anh chị em coi vài tập nữa là hết rồi, nhưng mà ráng coi đi.

Nói nào ngay, ngồi coi một cái phim mà đã biết đoạn kết của nó thì cũng không có gì gọi là hấp dẫn, nhưng tui thấy việc thưởng thức những tình tiết trong phim mà khối người dày công sắp đặt thì cũng gây được chút tâm trạng, coi như giải trí trong những lúc rảnh rỗi.

Cái việc giao cho một đám mọi tứ cố vô thân đứng tên cái mảnh đất Việt Nam này cũng lắm bi hài, đâm ra nhìn mấy thằng hề giáo sư tiến sĩ doanh nhân giám đốc đồ thi nhau sủa ăng ẳng và chạy nháo nhào khắp các mặt trận cũng được một màn vui con mắt, giống như anh chị em đi coi kịch mà đạo diễn thảy lên sân khấu tám trăm thằng không biết mình đang làm cái gì nhưng vẫn phải “diễn tròn vai và máu lửa”, ta nói nó lúc nhúc chen chúc, rất thích con mắt. Chưa kể đám khán giả bên dưới mỗi thằng được phát một cái micro nữa, mạnh thằng nào thằng nấy sủa, haha. Dzui dzui.

Cho nên, tui chọn im lặng trên blog này, chứ không phải tui không có cái gì để viết, để kể hầu chuyện anh chị em. À, nói tới kể chuyện, tui mới mua cái domain mới, bắt đầu kể chuyện bên chỗ đó, tên là www.thay.me nha. Mới à, chưa có nhiều, nhưng tui sẽ chỉ kể chuyện bên đó, anh chị em ghé qua đọc chơi cho dzui nghen :D.

Sắp tới, tui cũng sẽ ráng làm siêng viết một số bài trên blog này, vì tui thấy có một số việc cần phải nói và cần phải làm, bằng cách này hay cách khác, độ thường xuyên thì không rõ, anh chị em trong lúc rảnh rỗi thì bớt bật tivi, bớt check Facebook, bớt coi gameshow, bớt coi người khác sống và bớt sống cho người khác coi nha, tập trung im lặng làm một cái gì đó đặng để giành sức coi phim nha, bị cái phim Cọng Hành Xã Hẹ Củ Tỏi Thịt Quay sắp tới hồi gay cấn, nghen.

Nghe tui thì thấy, còn không nghe tui thì có mắt như mù, tin hay không tùy.

P.S: cái đám nào đang hack domain của cậu á, bớt đi nghen, dạo này cậu bận đi mần mà cứ nhận email reset password hoài, ta nói tưởng email báo tiền về, mừng thấy mẹ, lật đật mở ra coi, hụt hẫng hoài, haiz… rảnh háng vừa thôi mấy thằng dốt, bỏ cái ý định hack password của cậu nghen bây.

Likes(3)Dislikes(0)

Về Đất Nước

Capture

các bài viết nháp

Bài này cách bài trước khoảng một tháng, không phải tui không có viết gì, mà là tui có viết nhưng tui không đăng. Một vài người bạn hay đọc blog tui hỏi sao không thấy bài mới đăng, tui nói tui làm biếng viết, nhưng thực tế không phải vậy, tui làm biếng nói chuyện với những thằng ngu, tui không có ý nói tất cả mọi người đâu nha.

Trước đây tui cho rằng những người học 4 năm trong trường đại học Việt Nam ra và cao hơn nữa đều thuộc loại trí thức, nhưng bây giờ tui không thấy vậy, sau khi tiếp xúc với kha khá con người thuộc đầy đủ các thành phần xã hội hiện đại, tui nhận ra rằng, xã hội quanh mình nhiều đứa ngu quá.

Sẽ có người hỏi “như thế nào là ngu?”. Để tui giải thích chữ ngu. Continue reading

Likes(3)Dislikes(0)

Khai giảng lớp nghiệp vụ thanh tra nâng cao cho Thanh tra Chính phủ Lào

Bấm vô link để xem tin trong Cổng Thông Tin Điện Tử Thanh Tra Chính Phủ

Cái tin người ta hay như thế, mà trên mạng có thằng chó đẻ nào nó làm cái video mất dạy kinh khủng, coi mà cười muốn lộn ruột dzậy hà :)))))

Likes(0)Dislikes(0)

Chuyện Xứ Mọi – Anh Cà Răng Căng Tai

Vài lời về Chuyện Xứ Mọi.

Ở đâu đó xa, xa lắm, có một xứ, tạm kêu là Xứ Mọi. Xứ Mọi không rộng lắm, có nhiều làng mạc, mỗi làng có một bạn mọi trưởng quản lý, và tập trung các mọi trưởng lại thì có một đám hội đồng mọi coi sóc. Tui được biết tới Xứ Mọi trong những chuyến đi của mình, cảm thấy có hứng thú, bèn ghi lại chuyện xứ mọi trên blog cho anh chị em đọc chơi cho dzui, trước là để giải khuây, sau này nếu có hứng thú thì làm một chuyến ghé thăm xứ mọi cho mở mang đầu óc, đặng biết giữa thế kỷ 21 có tồn tại một cái xứ, toàn mọi như dzậy, mà đông, khoảng hơn chín chục triệu bạn mọi tồn tại lận. Để kể cho nghe.

Trong những chuyến đi đi về về giữa Xứ Mọi và xứ tui, tui có làm quen một anh bạn là dân bản xứ, tên đầy đủ của ảnh là Cà Răng Căng Tai. Anh Tai giải thích về cái tên của mình một cách đầy tự hào như sau:

Tôi họ Cà, cùng chi với các họ Cù, Cồ, ông biết họ Cồ không, đúng rồi, cái họ mà ở xứ ông người ta lấy làm tên nước á, đúng rồi, bên nước ông họ Cồ, họ Cù, bên nước tôi họ Cà, bà con nhau cả.

Ông tổ tôi ngày xưa có sang Tầu học tiếng Hán, học Nho Giáo, nên phần lớn con cái của dòng họ tôi đều theo Nho học. Mà ở xứ tôi, người ta nói đám Nho sinh là “trói gà không chặt”, ủa xứ ông cũng nói vậy hả, ừ thế cho nên bố mẹ tôi quyết định đặt tên tôi là Can Tide, tiếng Ăng-lê nghĩa là “trói được”, có ý muốn sau này tôi lớn lên được cái văn võ song toàn.

Thêm nữa, vì ông tổ tôi ngày xưa có cùng gốc gác với họ Cồ, mà bên xứ ông người ta đặt tên nước là Đại Cồ, tôi họ Cà sẵn, nên bố tôi giữ lại chữ Đại để làm dấu hiệu nhận anh em, mà chữ Đại tiếng Ăng-lê là Grand, hai cụ ghi luôn vào tên tôi.

Vì những lẽ ấy, cho nên họ đặt tên tôi là Cà Grand Can Tide. Xong họ đem đi làm khai sinh, gặp bác mọi trưởng không biết tiếng Anh, nói mãi cũng không hiểu, bác ấy kêu bố mẹ tôi đọc thế nào thì bác ấy ghi vô tấm da tên tôi thế ấy. Thế là bố mẹ tôi đọc tên tôi là Cà Grand Can Tie, khốn nạn thế nào bác mọi trưởng ghi vào tấm da thành Cà Răng Căng Tai, chứ tên tôi thật ra không phải là tên của một thằng mọi đâu, gốc gác nó rất là ý nghĩa như thế

Tui như được mở tung cái não của mình khi gặp anh Tai giải thích ý nghĩa cái tên đầy tính nhân văn, triết học, nho giáo, Tây học, và chất chứa cả tâm ý của các đấng sinh thành khi đặt cho anh ấy một cái tên tuyệt vời như thế, gật gà gật gù tâm đắc suốt mấy ngày liền về cái tên ấy.

Thế mà có đứa khốn nạn nào nó nói với tui rằng chỉ có mọi mới cà răng (cho đen) và căng tai (cho đẹp), tui cho đó là những thằng ngu. Mọi hoàn toàn có thể có tên tiếng Anh, mà tên tiếng Anh rất có ý nghĩa chứ không phải là những cái tên tào lao kiểu Brian* hay Tommy* nha, bằng chứng là anh mọi đứng trước mặt tôi đây đã mang một cái tên rất tây, bắt nguồn từ thời Đinh Tiên Hoàng, tiếp nhận cả triết lý Khổng Tử kết hợp binh pháp Nhạc Phi, tất cả nhét vào một cái tên: Cà Grand Can Tide.

cà răng căng tai

hình minh họa – nhân vật trong hình không có liên quan, nguồn: Oddee.

Tui cho đó là hoàn toàn thuyết phục về cái lý lẽ: mọi cũng có thể có tên tiếng Anh, mà còn rất hay, chẳng qua là chúng ta không biết cái lý lẽ cao siêu của mọi mà thôi.

Tui mở đầu những câu chuyện ở xứ mọi bằng mẩu chuyện nhỏ bên trên, bài sau tui chép tiếp.

*: những tên phổ biến trong tiếng Anh, không có ý nói trực tiếp bất cứ anh chị nào có tên được đề cập trong bài

Likes(3)Dislikes(0)

Viếng Ông Hai

Bài này viết một năm trước, nhân dịp giỗ đầu của ông Hai con kính viếng.

Một người nằm xuống lắm kẻ mừng
Bu vào tâng bốc một người dưng
Đua nhau bắt quàng ông với cháu
Chen chúc đăng đàn khóc rưng rưng
Còn sống còn làm còn ai biết?
Thác rồi ai tiếp cuộc chấn hưng?
Mang hồn dân tộc người đi mất
Ruồi nhặng bu vào tửng từng tưng.

Likes(1)Dislikes(0)
« Older posts
%d bloggers like this: