Tự Trọng, Cần Hay Không?

2 Comments

WP_000341

Hình trên bạn đang coi là hình của một người bán vé số. Ổng ngồi xe đạp, bị một chứng bịnh gì đó mà miệng méo, tay đơ, chân đơ, kiểu như bán thân bất toại, nhưng vẫn ráng đẩy đẩy cái xe kiểu cà nhắc cà nhắc như vậy đi bán vé số, giữa trưa nắng 2h30.

Ổng vừa đi vừa rao, ngang qua chỗ tui đang sửa xe. Tui bình thường không mua vé số, lần này cũng vậy, nhìn ổng, rồi quay đi làm việc của mình, nhưng trong lúc quay đi thì tui đã kịp thấy tình cảnh của ổng, bèn bước ra, mua vé số giùm ổng, cố tình đưa dư ra chút đỉnh, nói: chú bán con hai tờ vé số.

Ổng rút ra hai tờ vé số, rồi cầm tiền tui đưa, xong nhìn lại một lần, xong quay lên nhìn tui, nói với cái miệng bị méo: “dư…dư…”

Tui nói dạ thôi, con đưa dư đó chú, ổng cám ơn tui bằng một động tác hết sức nam bộ.

Chuyện đó không có gì đáng nói, đáng để khoe hay kể lại hết.

Chuyện đáng nói ở đây chính là lòng tự trọng của những con người Việt Nam ngày nay.

Kể ra thì mãi mãi kể không hết những chuyện làm đáng xấu hổ của các bạn, tóm gọn lại thì các bạn không thấy được sự tinh vi của những hành động đó, tui chỉ nói sơ sơ thôi, các bạn tự suy nghĩ nha.

Tự trọng, tức là tự mình biết điều mình đang làm là đúng hay sai, nếu đúng thì làm, nếu sai thì không làm, không cần ai nói hay nhắc nhở. Một người chỉ làm toàn điều đúng, tức là một người được tôn trọng.

Làm thế nào biết việc mình làm là đúng hay sai? Có cách để xét đó:

- không mưu tính việc gì không phải của mình, là đúng.

- không tham lam chiếm đoạt cái gì không phải của mình, là đúng.

- điều gì mình không muốn nhận thì không làm cho người khác, là đúng

- điều mình làm có phủ nhận NHÂN NGHĨA LỄ TRÍ TÍN không, nếu không thì điều đó đúng

- nếu tư lợi cho mình mà gây thiệt hại cho người khác, đó là sai

- nếu làm một việc gì đó mà mình biết rõ người khác sẽ bị thiệt hại mà mình vẫn làm, đó cũng là sai

Có thể, có rất nhiều người nói rằng: tao đang chết đói, còn nó thì giàu chết mẹ, tao lấy của nó một chút, vậy có gì sai? Xét về nhân văn, thì bạn làm vậy đúng, không sai, nhưng xét về đạo đức, thì bạn tham lam của người khác, thì đó là sai.

Do đó, làm học trò của Khổng Tử, thật sự rất khó khăn, vì rất có thể, để giữ đạo của người Quân Tử, có khi bạn phải chết đói cũng không ăn cắp, mà vẫn chấp nhận cái chết đó, xét cho cùng, thì nó vượt qua rất nhiều tiêu chuẩn của xã hội Việt Nam ngày hôm nay nói riêng và của thế giới nói chung.

Vậy, sẽ có người nói, cái Tự Trọng đó, chỉ có đứa nào có điều kiện, không đói ăn không thiếu mặc mới sống tự trọng thôi, tao đói chết mẹ, tiền kkhông kiếm ra là ra đường ở chứ cái tự trọng của mày có lấy ra ăn được không?

Bạn cứ ngụy biện đi, thoải con gà mái vào.


20130615-101954.jpg

Anh Chị Em Nào Có Tiền Giúp Người Này Đi

No Comments

Trời ơi??????

http://dantri.com.vn/tam-long-nhan-ai/dang-long-hai-nhi-32-tuan-tuoi-trong-bung-nguoi-me-da-liet-nao-740752.htm

Người Có Bảy Giấc Mơ – 1 2 3

11 Comments

1/ Thiệt sự mà nói, có nhiều người miền Nam ra bắc rồi tự nhiên khen lấy khen để người bắc tốt, dễ thương, hiền lành, ăn nói ngọt ngào dễ mến, khác hẳn so với định kiến của mình, điều đó làm tui nhiều lần tự hỏi mình rằng, có phải do cách ăn ở của mình chưa đúng hay không mà gặp toàn thứ không ra gì.

Tui cũng không biết nữa, nếu như tui là thằng cặn bã để gặp phải những loại “trâu tìm trâu ngựa tìm ngựa” như vậy, thì chắc có lẽ trong Saigon tui cũng gặp đầy trâu ngựa nồi vung giống mình rồi… Tui không hiểu, thiệt không hiểu.

Có một thứ sai trong logic này, mà tui thì nghĩ rằng nếu cái sai đó mà có thực thì, haha, hơi buồn một chút. Nhưng, nhưng mà, nói nào cho ngay, ở đâu cũng có anh hùng, ở đâu cũng có thằng khùng thằng điên, chẳng qua là bản thân mình không rạch ròi giữa duy tâm và duy lý thôi, cái nào tâm mình thích thì mình duy tâm, cái nào tâm mình không thích thì mình duy lý. Vậy là bậy rồi, bậy rồi…

2/ Tui muốn cắm đầu vô tin một cái gì đó, giống như tin Phật, tin Chúa, tin thánh Ala, tin vân vân và vân vân, tin đại một cái gì đó và để rồi coi thử cái đức tin đó nó có vực tui dậy hay không, hay ít nhứt thì nó có cải tiến phần nào trong cái trí óc muội của tui hay không, nhưng mà tui làm không được.

Người ta hay nói Phật pháp thì vô biên, Đức tin thì nhiệm mầu, tui nghĩ, chắc có lẽ tui là đứa bất hạnh nhứt trên thế giới này, vì tui không thích nghe pháp nói pháp, cũng không đủ đức tin tin vô tân ước cựu ước, thì tức là tui có hạn hữu hạn rồi chứ không vô biên được như Phật pháp, và tui cũng phàm phu tục tử lắm chứ không sống được đời sống nhiệm mầu như con dân của Đức Chúa Trời. Khốn thay cho một tui vô thần.

3/ Đi chùa không tích được đức, vĩnh viễn không bao giờ tích được đức. Có chăng, là vì quá sợ hãi một quyền lực từ âm ti địa ngục nào đó ám ảnh mình, mà người lậm đạo chùn tay trước những hành động phi nhân phi lí, thì những lần chùn tay đó mới tích được đức mà thôi. Đừng bao giờ nghĩ rằng việc cúng dường, làm công quả, bố thí, xây chùa đúc chuông hay xây hẳn một cái miếu ở nhà để thờ là tích được đức, không có đâu những người lậm đạo.

Có những người tâm không thiện, hành động cũng không thiện, nên chính từ trong cuộc sống của họ mà cái ác được tạo ra và ập lên người họ những quả báo của nó như bịnh tật, tai nạn, vân vân. Những con người lậm đạo đó không cho rằng mình ác, mà lập tức cho rằng mình cúng dường chưa đủ cho nhà chùa, chưa thành tâm quỳ lạy, liền mua một cái tour đi mười lăm hai chục chùa đặng quỳ lạy sì sụp tất cả những gì gọi là thần thánh bất chấp nó là cục đá hay cục cứt chó, họ cũng vẫn quỳ lạy tối đa với sự mong muốn là được thần thánh bảo vệ khỏi tai nạn.

Không có đâu ha. Nhân quả là luật của tự nhiên, luật của trời, nằm ngoài sự chi phối của thần thánh hay Phật rồi. Tui trồng một hạt chanh xuống đất, và tui thách bất cứ ông thần phật nào hiện ra (không cần hiện cũng được) làm cho nó mọc lên thành cây ớt đó. Trồng cái gì thì sẽ hái được trái đó, và quý vị lậm đạo đừng bao giờ nghĩ rằng ngày đêm tụng niệm rồi dập đầu trước những collection tượng hay xá lợi ở chùa, hay ngày đêm lần tràng hạt mân côi và đọc kinh như két ở nhà là có phước đâu nha. Phật với Chúa không có rảnh bảo vệ những người như quý vị.

Người Có Bảy Giấc Mơ

No Comments

Tui viết những đoạn dưới đây, trong mục Người Có Bảy Giấc Mơ này, trong nhiều nơi, tiện đâu viết đó, rảnh đâu viết đó, nhớ đâu viết đó. Có khi viết xong rồi quên, hay dzục luôn cũng có, như nhiều lần đi họp hành, trong lúc rảnh rang ngồi nghe chủ toạ phun châu nhả ngọc thì tui ở dưới sẵn giấy viết miễn phí bèn lôi ra nghuệch ngoạc, họp xong xé bỏ cũng có. Hay nhiều khi vừa chat với bạn trên máy tính xong chờ bạn gõ thì mở notepad lên lạch cạch vô đó, chat xong thì tắt luôn notepad khỏi save.

Rồi một hôm, như hôm nay chẳng hạn, đẹp trời, tui này ra ý định là gom góp hết tất cả những cái “đó” nhét vô đây, rồi đặt tên là Người Có Bảy Giấc Mơ.

Tại sao Giấc Mơ? Vì những gì mấy bạn đọc, có khi nó không bao giờ trở thành hiện thực được, bất chấp chúng có lý hay phi lý tới đâu, nhưng tui nghĩ, trong xã hội này, trong hệ thống này, trong thời đại này, phần nhiều chúng sẽ là những giấc mơ.

Tại sao Bảy? Các bạn đọc đi, rồi sẽ biết.

Tại sao là Người? Không phải Heo, Chó, Gà? Vì tui là đối tượng chấp bút, nên tui phải ghi như dzậy, chứ tui chưa có trải nghiệm qua việc là, Heo, Chó hay Gà vân vân. Rồi khi nào bạn đọc thấy tui viết Con Chó Có Bảy Giấc Mơ thì bạn sẽ biết tui đã có trải nghiệm làm chó rồi đó nha.

Bắt đầu, héng.

Đọc Lướt Qua Trước Khi Đi Ngủ

No Comments

fuck you by demifantasy



Có không chuyện yểm đá thề Đền Hùng? – BBC

Nhận xét ngắn gọn thôi: thằng thì thấy cái gì mà nó không lạy.

Ý của câu đó là: tụi bây ngu vừa thôi, bất tài thì nói mẹ nó là bất tài đi, bày đặt đổ thừa cục đá.

ĐM

Check Facebook Trên iPad Mini, Trong Lúc Đang Ăn Hủ Tíu Nam Vang ở Sihanoukville

1 Comment

Chương hai: , và Internet sim

Ciao, là tiếng dùng để chào nhau của người Ý, nó không có gốc gác hay liên quan gì tới chữ Chào của tiếng Việt, cũng y như văn hoá Ý và Việt không có liên quan tới nhau trên con đường tiến hoá của nhau, với một bên là , thủ đô của những thủ đô và một bên là, uhm, , thủ đô của văn minh lúa nước, mà theo một học giả nào đó, thì chính cái văn minh lúa nước của con cháu Viêm Đế từ thuở hồng hoang đó đã dạy ngược lại cho con cháu của Nghiêu Thuấn cách trồng lúa nước ngày nay. Chuyện đúng hay sai, để từ từ tính đi.

Và Ken, là tiếng dùng để gọi một chai bia ở các bàn nhậu Việt Nam, và may mắn là thương hiệu “bia được làm từ lúa mạch tốt nhất” đó đã xây dựng thị trường tốt tới nỗi người ta chỉ gọi 1/3 cái tên của thương hiệu đó ra người nghe cũng nhận diện được nó gọi một chai bia chứ không phải nó kêu Mr ra giữa bàn nhậu ngồi nhậu chung với nó.

Trong phần này, thì Ciao là tên của một người bán tour đi thăm thú các đảo gần , và Ken là tên của một người tại một nào đó ở một tỉnh lỵ ven biển heo hút không nhiều người biết tới, nhưng cái đó lại có mặt trên trang web đặt phòng nổi tiếng tripadvisor.com

More

Older Entries