Trước đèn xem truyện Tây Minh

2 Comments

Ngẫm cười hai chữ Nhân Tình éo le…

Hơn một trăm năm, truyện Lục Vân Tiên bây giờ chắc cũng chẳng còn mấy ai thuộc, nhớ để mà kể lại. Bây giờ tui kể lại thì nó mất thời gian quá, mà cũng không ai thèm nghe, thôi thì lụm mót trong đống chữ của cụ Đồ Chiểu ra mà nói xã hội bây giờ, gần hai trăm năm sau Lục Vân Tiên…

Hai chữ Nhân-Tình có éo le hay không? Tui nghĩ chắc là có đó, nó không chỉ éo le, mà còn khó nói trắng đen tách bạch ra được. Nhân tình là tình người, cái sự đối xử của con người với nhau, thời Phong kiến cũng là hai chữ Nhân Tình, thời thuộc địa cũng chỉ có hai chữ Nhân Tình, thời hiện đại (hay tụt hậu) thì chung quy cũng chỉ có hai chữ Nhân Tình.

Nhìn xa nhìn gần, con người Việt Nam bây giờ đối xử với nhau bất nhân, bất nghĩa quá. Ghen ghét nhau, đày đọa nhau, lợi dụng nhau, chém giết nhau đầy đủ. Cụ Đồ Chiểu nói: “Hỡi ai lẳng lặng mà nghe, Dữ răn việc trước, lành dè thân sau. Trai thời trung hiếu làm đầu, Gái thời tiết hạnh là câu trau mình”, bây giờ thử hỏi làm trai nước Việt ngày nay mấy người được Trung, mấy người được Hiếu? Làm gái nước Việt ngày nay mấy người được Công, Dung, Ngôn, Hạnh? Càng hỏi ra thì càng chứng tỏ mình lỗi thời, vì thời bây giờ ba cái đó không có ăn được, không có lên mặt được. Cái ăn được, cái làm cho người ta lên mặt được chỉ có một chữ thôi: chữ Tiền.

Cách đây mấy ngàn năm Đạo Đức Kinh đã nói là Nhân chi sơ, tánh bổn thiện, tánh tương cận, tập tương viễn… Giải thích ra thì dài dòng lắm, nhưng mà tui thiệt sự thấy nó đúng cho tới mấy ngàn năm sau. Cái đất, cái nước nó làm nên tánh nết con người. Tục ngữ Việt Nam có câu tương tự: gần mực thì đen gần đèn thì sáng, tui thấy nó có lý đó.

Tình trạng xã hội Việt Nam 2012 này nó đã tới cái mức tui không còn muốn nói tới nữa. Nếu thích viết blog kéo khách kiếm comment thì tui cứ bám vô ba cái tin xã hội xăng tăng thịt heo thúi người mẫu đi khách quan tham cướp đất của dân thì một ngày có khi tui viết một chục bài. Nhưng mà, tui không có muốn tưới tắm tâm hồn mình bằng những cái thông tin kiểu đó, bị càng nói tui càng khó chịu, khó chịu mà không làm được gì thay đổi thì càng sanh ra kiểu thủ dâm tinh thần, sanh ra khẩu dâm, chửi cho thỏa cái miệng, rồi sanh ra tâm bịnh. Tâm bịnh nó mệt mỏi lắm chứ hổng chơi, nó làm cho con người ta lúc nào cũng bế tắc, cũng u uẩn, cũng có cái kiểu chỉ trích xã hội, chỉ trích loài người, rồi tự cho là thiên thượng địa hạ duy ngã độc tôn nữa, lúc đó ai cũng tưởng mình chính là Phật, tất cả đều sai chỉ có mình là trúng. Trúng gió thì có.

Điều hành đất nước hay tham gia bộ máy chính quyền thì tui không có đủ tư cách, vì lần mò gia phả lên tới đời ba tui thôi là đã không đủ tư cách rồi chứ đửng nói tới đời ông nội. Mà thiệt ra tui cũng không ưa gì việc đứng chung hàng ngũ với đứa con của bà người làm nhà tui, cô ấy xuất thân là bần cố nông từ đời ông cố nội cố ngoại, lý lịch trong sạch không chút tỳ vết (cả đời cả dòng họ vô sản thì làm gì có tỳ hay có vết), chuẩn bị đứng vô hàng ngũ Đảng viên quản lý đất nước này, tui không đủ tư cách đứng chung hàng ngũ với những con người ưu tú đó.

Đóng góp cho xã hội bằng tiền thì tui không có nhiều, bằng công sức thì mình không đủ, bằng mối quan hệ thì tui không ưa cái đám công tác xã hội núp bóng giả danh, bằng niềm tin thì mình không đủ. Túm lợi là tui có cảm giác mình là người vô dụng nhứt cái đất nước này.

Mà đã là vô dụng thì tui không có muốn nói tới cái gì khác. Riết rồi bây giờ ba cái tin chó mèo chết, xăng tăng, người mẫu ca sĩ làm đĩ hay bộ trưởng ăn hối lộ với tui nó đều giống nhau, hổng có gì mới, bị cái xã hội này nó là như vậy, cái dân tộc này nó đã mang định mệnh là như vậy, có muốn khác đi cũng không được.

Người ta nói bây giờ là thời mạt pháp, tui thì hông có thấy dzậy, tui thấy là thời hoằng pháp mới đúng, hay là do xung quanh tui bà con bạn bè hè nhau chung vô chùa, vô am vô miễu trốn tránh sự đời nhiều quá nên tui thấy dzậy chăng? Hông có chắc nữa, nhưng mà tui đi đâu cũng nghe cũng thấy bà con rủ nhau đi làm từ thiện, đi chùa, công phu khuya, trì tụng kinh Pháp Hoa, trì tụng chú Đại Bi, mở miệng ra là nói pháp, mấy cái CD thuyết pháp của các đại Hòa Thượng bên hải ngoại lẫn trong nước bán rất là chạy, tới nỗi đem cái CD thuyết pháp ra ngoài chợ bật lên ra rả giữa đám đông cũng là một cách để an ủi và làm vững lòng những người Việt nam thời hiện đại.

Mà không chỉ giới bình dân làm vậy, giới có học chút xíu càng làm nhiều hơn, đám doanh nhân con buôn càng làm quá, chưa nói tới đám quan chức nhà nước sợ thần đánh thánh đâm tới nỗi rước luôn thần thánh xứ tây xứ tàu về nhà cất am tu thờ tại gia luôn. Như vậy đâu thể nói thời bây giờ là mạt pháp được?

Tui nghĩ thì điều đó không có gì sai trái, nhưng quý vị có nghĩ là Phật cứu được Việt Nam không? Tui e là hơi khó! Mà quý vị có cầu nguyện rằng cầu xin Phật cứu nước Việt Nam không? Hay quý vị cầu xin cho sự giàu có của chính quý vị, cầu xin sức khỏa của riêng quý vị, của thân bằng quyến thuộc quý vị cho được bình yên là đủ, còn người khác mặc kệ?, còn cái đất nước này mặc kệ?

Quan quân đã không lo cho cái đất nước này, dân chúng cũng không lo cho cái đất nước này. Trí thức thì lo cho thân mình, bình dân cũng lo cho cái miệng mình. Có tiền thì làm từ thiện đặng đánh đổi được cái gọi là Tích Đức, làm Phước đặng cầu mong được hưởng về sau, có thời gian thì làm công quả đọc kinh đặng hy vọng rằng Phật thương đặng phù hộ độ trì… Chi dzậy? Làm dzậy chi dzậy?

Người Việt Nam mình ngộ lắm, cả đám chưa kịp đánh người ngoài thì đã đánh nhau trước rồi. Giống như cái thói ghen ăn tức ở thừa kế từ đời Trần Ích Tắc tới bây giờ, giống như di truyền cái thói cõng rắn cắn gà nhà từ đời Lê Chiêu thống tới bây giờ, mặc kệ tụi bây, mặc kệ nước nhà, muốn ra sao thì ra, bản thân tao trong sạch, vinh quang, giàu có trước cái đã rồi sao thì sao.

Sống trong cộng đồng mà lại tư duy độc tôn, điều đó là cái mâu thuẫn vô vùng lớn của người Việt Nam. Do đó chúng ta không có cái khả năng tự làm cho đất nước mình phát triển, tui nghi ngờ chuyện đó.

Nhìn lại lịch sử đất nước mình đi quý vị. Trước khi Tàu đô hộ 1000 năm chúng ta nói tiếng gì, ăn gì mặc gì viết chữ gì? Sau 1000 năm đô hộ chúng ta có gì? Trước khi Pháp đô hộ 100 năm chúng ta đi lại bằng gì, khai thác xây dựng được cái gì? Sau khi Pháp đô hộ 100 năm chúng ta còn cái gì? Trước khi Mỹ tới VN chúng ta có cái gì? Sau khi Mỹ đi chúng ta được cái gì?

Nói không cần suy nghĩ luôn, người Việt Nam chỉ thiệt sự có những bước tiến trong những thời kỳ bị đô hộ, bị người khác làm chủ. Nếu suy nghĩ lại thì câu nói đó có thể bắt bẻ, nhưng nhìn vô bức tranh lớn thì tui thấy là sự thật nó hiển hiện không chối cãi được. Tàu đâu có thua, nó thắng mình đó chứ thua hồi nào, 1000 năm sau tiếng Việt vẫn còn vô số chữ Hán Việt không tách ra được, và đám ngu học bày trò thư pháp chữ Việt càng vẽ càng tầm bậy. Pháp đâu có thua, 100 năm sau Paris vẫn còn đó, Dinh Độc Lập, Nhà thờ Đức Bà, Nhà thờ Lớn, vô số đền đài nhà cửa từ thời Pháp tới bây giờ vẫn còn trơ trơ đâu có biến mất, và dấu tích của văn hóa Pháp hiển hiện từng ngày, từng giờ khắp nẻo trong văn hóa, ngôn ngữ, đời sống hàng ngày của bà con Việt Nam. Và Mỹ càng không phải là người thua trận khi mấy chục năm sau khi quét sạch giặc Mỹ ra khỏi đất nước mình, thì chúng ta lại đang dạy con cháu mình tiếng Mỹ từ lớp hai lớp ba, tìm cách làm ăn với Mỹ, và kiếm chác đô la từ Mỹ. Tàu, Pháp hay Mỹ đều không thua, người thua chính là chúng ta, là dân Việt Nam nè, và thôi cái trò thủ dâm tư tưởng đó đi các bạn!

Các bạn quản lý đất nước đã thủ dâm tinh thần quá lâu, rất lâu rồi, rất rất lâu rồi. Dày công tô đắp một hình ảnh đẹp đẽ bằng những công phu và chất liệu sơ sài, thì bây giờ là lúc nó nứt nó rách ra không còn cứu vãn được nữa.

Tui càng ngày càng không muốn nói về đất nước mình nữa…

Khai Bút Đầu Năm và Những Điều Trông Thấy

13 Comments

Chắc hổng ai như mình, khai bút đầu năm mà đợi qua Tết gần cả hai tháng mới lọc cọc gõ gõ. Bài này viết cách bài trước đúng hai tháng mười ngày, haha…

Kết thúc năm 2011 với nhiều biến động, nhỏ nhỏ có, lớn lớn có, tình cảm có, công việc có, gia đình có, bản thân cũng có. Hình như con người của mình tồn tại trong xã hội giống như một thực thể rất dễ bị ảnh hưởng, chỉ một tác động nho nhỏ của bên ngoài thôi cũng đủ làm thay đổi bản thân mình, như người ta hay ví von: chỉ một con bướm đập cánh ở rừng Nam Mỹ cũng có thể gây nên sóng thần ở bên kia bờ Thái Bình Dương.

Có vẻ như là càng lớn lên thì tui càng ít nói, ít lên tiếng về những chuyện xảy ra quanh mình, cái kiểu như “tưởng cái gì, ôix, hơi đâu bây ơi”. Còn nhớ mang máng lần cuối tui nói một cái gì đó về xã hội Việt Nam này chắc là cách đây cũng phải ba hay bốn năm gì đó. Hồi đó mình thuộc cái loại ngứa mắt ngứa miệng, nhìn thấy khó chịu là mở miệng ra nói liền chửi liền phê bình liền, mà phê phán sung lắm, chửi văng nước miếng luôn, bây giờ có khi tui không dám nhận là hồi đó mình viết như vậy trên cái blog này.

Bây giờ thì khác rồi, nói theo một câu thơ thì “những điều trông thấy mà đau đớn lòng”, nhiều khi thấy đó, hiểu đó, rồi cười đó, bỏ qua đó. Năm 2012 này, từ đầu năm tới giờ, tui rất là hiếm khi mở miệng nói với ai cái gì về những chuyện đang xảy ra ở xã hội Việt Nam này, trong khi ai cũng bức xúc, khó chịu vì tùm lum chuyện, và tui nghĩ là chắc từ đây tới cuối năm, hay tới sau này luôn, tui cũng không có thèm nói về tình trạng của cái đất nước này nữa.

Thượng Bất Chính thì Hạ Tắc Loạn.

Vô Sản mà đòi lãnh đạo đất nước, thì tất nhiên ngu học làm sao động được cái não u mê chưa được khai sáng.

Cái cốt lõi của mọi chuyện “đau đớn lòng” đó nó hết sức đơn giản, là sai từ gốc, sai từ cơ bản, thì bây giờ có nói nhiều, làm nhiều hay bứt phá gì đi nữa thì cũng không có trúng được.

Chí Phèo mà tưởng Từ Hải, Thị Nở mà đòi makeup thành Thúy Kiều hả, mơ đi.

Hồi xưa tui ghét Bắc Kỳ lắm, bây giờ tui lần mò ra được là tui không có ghét Bắc Kỳ hay Nam Kỳ Trung Kỳ gì hết, tui chỉ ghét những thằng NGU mà thôi.

Mà nghĩ cho cùng, mình có ghét thì nó vẫn sống, vẫn tồn tại, và vẫn ung dung tự tại, thì ghét làm cái gì.

Và như ai đó nói, chúng ta cứ lẳng lặng “khinh nhau mà sống”.

Có vẻ như đất nước của chúng ta đang bộc lộ ra những yếu kém, sai lầm, ấu trĩ của nó, giống như một bịnh nhân bị ung thư, nhưng đã ráng chữa trị, ung tới đâu cắt bỏ tới đó, nhưng bây giờ mới phát hiện ra là hóa ra cái ung thư không phải là mình và tay chân, mà là cái đầu, kêu là bị ung thư não.

Người nào khởi đầu thì người đó sẽ kết thúc. Ở đâu bắt đầu thì ở đó sẽ kết thúc ba cái chuyện rối reng này.

Nhiều khi tui nghĩ về Phật, về Chúa, về Thánh Ala, về Khổng Tử, về Bin Laden, về những người nổi tiếng (hay tai tiếng), và mình tự hỏi, có phải là làm cái điều mình thích mới chính là tự giải thoát cho mình hay không, hay là làm điều mà ai cũng làm mới là giải thoát cho mình.

Kiểu như Thiền, nhập Tầm, nhập Tứ, nhập Khinh An, nhập Hỉ Lạc rồi nhập Định là các bước của nó để hành giả tự giải thoát cho mình khỏi khổ đau của thế gian này, mà có phải vậy không, có phải thật vậy không? Có phải nhập Niết Bàn rồi thì khổ đau sẽ được giải thoát hay không? Chưa chắc à nha, khi mình mở mắt ra thì thế gian này vẫn còn đó, bụng vẫn đói, trái đất vẫn quay và những thằng ngu vẫn còn ngồi đó, mọi việc vẫn còn đó cái trật tự của nó chứ không phải là chúng ta nhập Niết Bàn thì trật tự của nó thay đổi được. Tự lực không thay đổi được thế giới này.

Kiểu như đi Nhà Thờ, quỳ trước tượng Chúa, và cầu xin tha thứ cho mọi tội lỗi của chính chúng ta làm ra và do người khác làm ra. Những Thánh đã tử vì đạo, những tín đồ đã hết lòng thờ phụng Đức Jesu Kito, và vẫn đi nhà thờ vào mỗi Chúa Nhật hàng tuần, vẫn giữ mình, giúp người, đem lòng bao dung ra mà cưu mang những người nghèo khổ như lời Chúa dặn, sống hết sức khép mình vào mười điều răn, họ có thay đổi được thế giới này không khi bước ra khỏi nhà thờ? Khi làm dấu thánh giữa đám kẹt xe ầm ĩ, dấu thánh đó có soi rọi được một con đường tâm linh hay hiện hữu nào để giải thoát con chiên đó ra khỏi sự bức bối của những đám kẹt xe không? Tha lực cũng không thay đổi được thế giới này.

Tui nghi là những điều gì xảy ra với chúng ta ngày hôm qua, hôm nay và cả ngày mai nữa, nó đều là những công thức đã được lập trình sẵn rồi, có từ trước khi chúng ta xuất hiện, trước khi loài người xuất hiện, trước khi trái đất này xuất hiện. Ai lập trình thì không biết, ai kiểm tra cũng không biết, nhưng mà tui tin là có một cái gọi là Đạo Trời nó thực thi vụ kiểm tra và thưởng phạt những con người nào cố tình làm sai cái Mệnh Trời.

Mệnh Trời là gì? Có nhiều người nói về nó trước tui lắm rồi. Nhưng mà cụ thể hơn một xíu: nếu tui cảm thấy đau khổ, thì tức là do cái lập trình của tui nó làm cho tui bị đau khổ. Nếu tui bị xe đụng, thì cái lập trình cuộc sống của tui nó đã xuất hiện sự cố xe đụng từ trước khi tui được sinh ra, trước khi ba má tui gặp nhau nữa kìa.

Chúng ta rõ ràng không giải thích được rất nhiều người ở rất hiền mà vẫn không gặp lành, và có nhiều người ở rất “không hiền” mà vẫn phất lên như diều gặp gió. Giải thích bằng bất cứ giáo lý của tôn giáo nào cũng không giải thích được điều đó, và người ta có xu hướng tìm tới tha lực để vớt vát được chút tin tưởng vào cái gọi là Công Lý của cuộc sống này.

Không có đâu ạ, cái gọi là Công Lý đó. Mà chỉ có cái gọi là Mệnh Trời. Và đừng có bao giờ tin là chúng ta làm phước thì chúng ta sẽ được hưởng phước, không có đâu ạ, phước hay họa đều không liên quan tới cõi nhân sinh, mà chúng ta là những con chuột bạch trong đó. Phước Họa đều là những giá trị được gán cho các biến số là mỗi chúng ta, và được gán từ thưở khai thiên lập địa kìa, chứ không phải đợi tới khi chúng ta sinh ra rồi mới được gán.

Do đó, con người có thể tồn tại song song với tôn giáo mà không nhất thiết phải nhập vào nhau. Tui nghi là Phật, hay Chúa, hay Thánh Ala, tất cả các vị giáo chủ của những tôn giáo lớn trên thế giới này đều là một, đi về phương Tây thì biến thành khác, đi về phương Đông thì biến thành khác, thật sự là người của một cõi khác, cao hơn loài người như chúng ta, như tui, như bạn vậy. Họ hiểu được Mệnh Trời, nhưng không thay đổi được nó, nên đưa ra Giáo Lý, Pháp Lý để khuyên nhủ con người và tìm cách giải thoát chúng sinh khỏi những phiền não của cuộc đời này. Nhưng họ không hề hở môi giải thích với chúng sinh rằng tại sao như vầy, tại sao như vậy.

Chúng ta rất mù mờ về cõi trời này, và về chính chúng ta. Trái đất có thật sự cô đơn giữa thiên hà hay không? Loài người có thật sự là động vật duy nhất biết tư duy giữa cõi thiên hà này hay không? Thiên Đường là gì, Niết Bàn là gì, nó nằm ở đâu trong vũ trụ?

Tui thấy là tui bắt đầu nói nhảm, và tui dừng lại cái bài khai bút này ở đây. Hy vọng bà con đọc blog tui có một năm mới bình yên vô sự, và mọi việc suôn sẻ thuận lợi ha.

Thương!

Nói chuyện về một trang TMĐT theo yêu cầu

11 Comments

Theo một cái comment của Trung và email của anh bạn này gởi cho tui, có đề nghị tui cho ý kiến về trang vatgia.com, cụ thể là nói về yếu điểm của nó, thì bây giờ bài viết này coi như câu trả lời của tui cho Trung hen.

Quý dzị nào thích bàn luận thì xin mời nhào vô góp chuyện cho dzui, đửng ngại chê bai chửi bới tui heng. Tui thì là người ngoài, chưa từng làm việc với vatgia.com, chưa từng có liên hệ nào hay động thái nào có liên quan tới vatgia.com hết nên nói về cái vụ này thì coi như “thấy sao nói dzậy”, ruột gan phèo phổi của người ta mình không có hiểu hết, cho nên bà con cô bác nào thấy tui nói tầm bậy thì làm ơn chỉ giùm, nghen!

Rồi, nhào vô, khỏi rào đón gì nữa.

Vatgia.com, ngay trong định vị thương hiệu của nó, là “Thiên đường mua sắm của người Việt, Website TMĐT B2C, C2C hàng đầu Việt Nam, đại siêu thị Online“, đã đặt một mục tiêu rất rộng, và hướng thẳng tới thị trường bán lẻ rất nhiều sản phẩm phục vụ đời sống của 84 triệu người Việt Nam. Xếp hạng ở Alexa thì là khoảng hạng 1900 toàn cầu, hạng 11 trong nước, Google PageRank là 5/10, nhìn sơ qua chỉ số đó thì không thể đánh giá trang vatgia.com này tầm thường được (nếu so với các trang mà tui cho là đối thủ của vatgia.com như chodientu.com, 5giay.vn…)

Mô hình của vatgia.com là tạo một portal có chức năng giỏ hàng, người bán hàng có thể đăng ký một tài khoản Chủ Gian Hàng (seller) để bày bán các sản phẩm của mình, và người mua hàng (buyer) tìm tới vatgia.com để lựa chọn và đặt mua những sản phẩm trong này. Như vậy, xét về quy mô kinh doanh, vatgia.com không cần tới hệ thống kho bãi, không cần tới logistic, giao hàng, không bỏ tiền để nhập hàng vô kho, quản lý kho và cũng không xây dựng phương pháp giao hàng từ kho tới người mua hàng.

More

Saigon Ơi Em Có Lạnh Không?

5 Comments

Saigon ơi em có lạnh không
Nắng phương Nam có đủ cho những ngày đông cuối
Khói bếp có ấm để níu những đôi chân rong ruổi
Đêm có lạnh hơn không, để cần thêm một chút yêu thương

Saigon ơi em có lạnh hơn xưa?
Có lạnh hơn những ngày binh biến?
Có lạnh hơn khi những người con bỏ quê để tha hương cầu thực?
Có lạnh hơn khi những người khách tới tìm mảnh đất mới dung thân?

Saigon ơi em có lạnh không?
Khi những ngày xuân đã gần kề ngay trước cửa
Khi cây cối bắt đầu ra hoa kết trái
Khi lòng người đang tưng bừng chuẩn bị đón năm sang^^

Sáng thứ Hai đầu tuần, tui có việc phải dậy sớm, ra công viên để làm cái chương trình cho công ty, nên ngồi im, nhìn bà con làm việc, đi qua đi lại rộn ràng trong chút lạnh giá ít ỏi của phương Nam, trong cái ánh nắng vàng phai của những ngày sắp Tết.

Ủa, sắp Tết rồi, còn hai mươi tám ngày nữa là tới Tết rồi, dzị là blog mình thêm một tuổi, mình cũng già thêm một tuổi nữa rồi…

Công nhận dạo này làm biếng viết blog. Không phải tui không có gì để nói, mà thiệt ra là có rất nhiều thứ để nói, nhưng chung quy cũng chỉ tại hai chữ làm biếng. Chắc có lẽ sẽ có một ngày tụ tập bạn bè của cái blog này lại, gặp nhau một bữa kỷ niệm 8 năm cái blog này kể từ bài viết đầu tiên được đăng quá, hic…

Có Chăng Tri Kỷ Kiếp Nhân Sinh

33 Comments

Trải mười năm được mấy cuộc tình
Vượt ngàn dặm được mấy đinh ninh
Một mình thênh thang bao năm nữa
Có chăng tri kỷ kiếp nhân sinh…

Thương Mại Điện Tử Việt Nam – SWOT

10 Comments

Đây không hẳn là một bài viết của tui, mà chính xác hơn là tui đăng một cái email trả lời của tui cho bạn Tôn Nữ Quỳnh Loan (tn***n@gmail.com), đã viết hỏi tui như vầy: “em chao anh a! em dang lam bai tap ve cau hoi” Phân tích SWOT của thương mại điện tử Việt Nam”. SWOT là điểm mạnh, điểm yếu, cơ hội, thách thức của thương mại điện tử Việt Nam. em lên mạng tìm tài liệu mà nó lộn xộn quá! anh có thể cho e biết về mấy vấn đề trên được không ạ?”

Tui có hỏi Loan là có thể đăng email trả lời cho Loan lên blog của mình không, thì Loan đồng ý, nên tui đăng ở đây, vì tui nghĩ chắc là đem lên blog mình nói chuyện thì sẽ có người nhào vô chỉnh sửa, khen chê, không nhiều thì ít, Loan cũng sẽ có thêm góc nhìn khác hơn góc nhìn của một mình tui, điều đó tốt hơn cho bài làm của cổ.

———————————————————————————————————–

Theo tui, năm 2011 mà nói chuyện thương mại điện tử (TMDT) ở VN thì không sớm, cũng không muộn, nói chung là đã có người làm rồi, có người dự định làm, có người thành công, và cũng đã có người thất bại. Nhưng cái việc thành công hay thất bại đó hơi khó cân đo đong đếm bằng số liệu thực tế, nên tất nhiên các bạn SV bắt đầu học TMDT cũng khó mà có cơ sở để làm bài tập, và những người như tui cũng khó mà nói rằng anh A thành công hơn anh B hay ngược lại nếu chỉ dựa vào sự quan sát thị trường.

Những doanh nghiệp (DN) muốn làm TMDT ở VN đều xuất phát từ sự mong muốn cá nhân của chính người chủ DN đó, chứ không có một số liệu thống kê nào ở VN có liên quan tới TMDT được công bố rõ ràng, tui đưa một thí dụ nhỏ thôi: doanh thu dự kiến ngành TMDT năm 2011 của thế giới là 680 tỷ USD, châu Á Thái Bình Dương dự kiến đạt 168 tỷ USD, thì Việt Nam là bao nhiêu?! Không ai biết, hay biết mà không ai nói, điều đó dẫn tới một tình trạng rất nhiều DN nhìn TMDT như nhìn một đám sương mù mà không biết trong đó có gì, thiếu gì, và thị trường của TMDT là cái gì, có thể nuôi mình hay có thể giết mình, điều đó vẫn còn rất mù mờ.

Vậy thì TMDT ở VN mạnh ở điểm nào? (Strength)

More

Older Entries