Lập Ngôn (1)
Mar 06
Hữu học nhi bất hoặc, bất hoặc nhi bất úy, bất úy nhi chi quân tử.
he is not the best, he is the difference
Mar 06
Cuộc Sống Quanh Mình No Comments
Việc này cũng lâu rồi, chừng năm sáu tuần gì đó.
Chiều, cầm cuốn sách Kira Kira Đoan Thục tặng lên góc sân trước quán ngồi, nhờ mấy em “pha cho anh một cái gì đắng nhẹ, ngọt nhẹ, thơm nhẹ”, cầm máy chụp hình chụp lan man mây trời, rồi đọc cho hết cuốn sách nổi tiếng từ lâu mà chưa có dịp đọc này.
Cám ơn Thục, cám ơn ly café, cám ơn không gian nhỏ nhỏ mà riêng tư của quán café, cám ơn những đám mây, vì những điều nho nhỏ đó mà lo toan phiền muộn mệt mỏi ngày hôm đó đã trở thành “lấp lánh”.
Mar 06
Tui kể đi kể lại câu chuyện này ròng rã suốt tám năm trời, mặc dù nó không xảy ra ở Sàigòn.
Năm 2002, tui với thằng bạn chạy xe gắn máy xuyên Việt, trên đường về, tới Đà Nẵng thì hai đứa quyết định đi xe lửa vô SG vì hết sức chạy rồi.
Hai thằng ra ga xe lửa mua vé thì phát hiện ra thiếu 300 ngàn đồng. Đang suy nghĩ coi mượn được tiền của ai hông, thì có một anh đứng kế bên, quay qua hỏi: ủa hai em người Sàigòn hả?
Hai đứa dạ, ảnh hỏi thiếu tiền hả, nhiêu? Dạ ba trăm. Ảnh nói: Anh cũng người Sàigòn nè, để anh cho mượn, xong móc ra 300 ngàn đưa tui. Tui hỏi: rồi sao em trả anh, ảnh nói: vô tới Sàigòn thì lại số 98 Nguyễn Trãi trả anh, quán Dìn Ký, kiếm anh Huy là được. Về được tới nhà, chuyện đầu tiên sau khi tắm rửa thay quần áo là tui với thằng bạn chạy ra chỗ đó trả tiền cho ảnh.
Không một câu hỏi nhà tui ở đâu, điện thoại số mấy, không cần cái gì làm tin rằng tui sẽ trả ảnh 300 ngàn, chỉ cần biết tui là người Sàigòn, ảnh cũng người Sàigòn, vậy là đưa tiền. 300 ngàn hồi đó cũng nhiều, hồi xăng có 7000 đồng/lít, phòng khách sạn có 120.000 đồng/phòng, phở có 12000/tô. Không biết “nó” là ai, chỉ biết “nó” là người Sàigòn, vậy là ảnh đưa 300 ngàn.
Lòng tin là hai chữ “người Sàigòn”.
Chỉ có bấy nhiêu đó, mà tui nhớ hoài, kể hoài, rồi quan sát và lắng nghe những câu chuyện của mọi người xung quanh, để nghe một câu chuyện nào tương tự như vậy, nhưng chưa gặp.
Nhiều khi tui nghĩ rằng, sống ở Sàigòn không cần nghi ngờ, ganh đua, tị nạnh hay so đo xét nét lẫn nhau. Cứ tin tưởng nhau mà sống, cứ tôn trọng nhau mà sống, cứ yêu thương nhau mà sống.
Bởi bản tính của người Sàigòn là như vậy.
Nhiều người bạn của tui tới từ những tỉnh khác kể, ba má nói là lên SàiGòn cẩn thận nha con, trên đó “ghê” lắm. Nghe vậy, rồi tưởng vậy, rồi đâm ra đối xử với nhau tệ bạc như chó với mèo.
Và người ta biến Sàigòn như cái bãi chiến trường, bắn giết nhau mà sống, chà đạp nhau mà vượt lên, tị nạnh nhau mà tồn tại, ghen ghét nhau để khẳng định mình.
Mà người ta không biết rằng, giá trị của những người Sàigòn chính là sự tôn trọng, tin tưởng và giúp đỡ những người khác, một cách chân thành.
Cho tới ngày hôm nay, tám năm sau cái ngày tui nhận và trả 300 ngàn cho một người Sàigòn không quen biết, tui vẫn đi tìm một câu chuyện tương tự…
Feb 26
Nhiều khi tôi nghĩ, cuộc sống mà mình đang trải qua từng ngày từng giờ ở Sàigòn có cái gì hay, cái gì lạ, để sau này có thứ mà kể cho con cháu nghe, là hồi đó Sàigòn nó như vầy như vầy… hay không, hay những chuỗi ngày mình đang sống nó đang trôi qua một cách bình thường, hay tầm thường, và vô vị, để rồi sau này có muốn kể cái gì cho ai đó nghe về Sàigòn cũng không biết phải kể cái gì, bắt đầu từ đâu, vân vân và vân vân…
Bốn năm trước tôi ghi lại những đêm không ngủ ở Sàigòn một cách nhẹ nhàng và nhanh chóng, giống kiểu Giáo sư Dumbledore lấy cây đũa phép ra rút ký ức của mình rồi bỏ vô chậu tưởng ký, còn tôi thì nhét vô blog của mình. Bây giờ không nhẹ nhàng được, vì tôi cảm nhận mình đang sống nhanh, rất nhanh, và những điều mình đang trải qua lại không đủ thời gian để nghiệm, cho nên muốn rút ra cái gì đó trong đầu mình để ghi lại cũng không còn dễ dàng như hồi trước.
1/ Đơn giản là vì sống ở Sàigòn không có gì phải bon chen vất vả.
Nghe mấy anh bạn gốc Bắc nói, hồi đó (hồi năm 80, 90 gì đó) người miền Bắc nói về Sàigòn như nói về một nước nào đó không phải Việt Nam, và ai đó nói “vào Nam” thì giống như họ nói “đi nước ngoài”. Đó là tôi nghe nói, chứ tôi không chắc.
Nhưng tôi là người Sàigòn, sinh ra và lớn lên ở cái đất này, thành thử ra tôi thấy mọi thứ quanh mình nó bình thường, và Sàigòn từ đó tới giờ vẫn là Sàigòn, hồi xưa sao, thì bây giờ y trang như vậy.
Kiểu như dân Sàigòn có cái kiểu sống xuề xoà, dĩ hoà vi quý riết rồi quen, tự nhiên trong lòng không ai muốn tranh đua hay chụp giựt với ai. Ai được thì tốt, mất cũng không sao, không phải vì mình thua người khác cái này cái nọ mà đâm ghen tuông tị nạnh rồi phải ráng để bằng anh bằng em.
Như tôi đi, nghe Má nói riết giống như Kinh Nhật Tụng cái triết lý sống của Má rồi thành ra nhập tâm, bây giờ thành cái nếp nghĩ của mình luôn, kiểu vầy:
- ủa, tui đâu có cần giàu, đâu có cần nhiều tiền. Nhiều tiền quá làm chi, ngày ăn cũng chỉ ba bữa, như hôm nay tui ăn có một bữa, có chết ai đâu. Nhiều tiền quá rồi thì cũng đâu có mọc thêm cái miệng để ăn nhiều hơn, đâu có mọc thêm chân để đi nhiều hơn, mà mọc ra có khi thành quái vật. Tui đâu cần ăn sơn hào hải vị, khoái có cái món trứng chiên, bây giờ thành tỷ phú cái dát vàng vô trứng ăn được hông?
Đại khái là vậy. Cho nên người Sàigòn ít ai làm được chuyện gì động trời lắm, để ý mà coi, những người làm chuyện động trời toàn “đâu đâu ngoài đó”, chứ trong đây ít, hiếm lắm.
Tôi nghĩ, có lẽ do cuộc sống của người Sàigòn đầy đủ, nên họ không có ý chí vươn lên bằng người khác, cứ bình bình mà sống.
Như mấy ông xe ôm đầu hẻm, sáng dắt chiếc xe ra đầu hẻm dựng lên xong kêu ly cà phê phin nhâm nhi đợi khách mối, lâu lâu ngoắc khách lạ, một ngày kiếm vài chục một trăm ngàn đối với ổng là đủ đầy, ba ngày lễ Tết thì chạy thêm cuốc này cuốc nọ, là tự nhiên có tiền lì xì sắm sửa, đối với họ, vậy là “OK” rồi. Nhà có sẵn cha mẹ để lại, dù nhỏ cũng đủ nhét dăm bảy nhân khẩu, không phải bươn chải chạy tiền thuê nhà hàng tháng như người từ nơi khác tới.
Như mấy anh dân Sàigòn làm công chức, nhân viên văn phòng, bon chen lên tới trưởng phòng là “OK”, tới tháng lãnh lương, lâu lâu chạy mánh dư ra vài chục triệu, đi làm cả năm chờ thưởng Tết, vậy thôi, cuộc sống với họ như vậy là đủ đầy, nhà cửa hộ khẩu có sẵn, xe cộ có sẵn, con đường đi làm cũng có sẵn, tóm lại họ không có lý do nào để bon chen và chụp giật.
Thành thử ra, cuộc đua tranh kiếm sống ở Sàigòn đẩy chính những người Sàigòn ra khỏi guồng máy của nó, và đôi khi người Sàigòn đứng nhìn một anh bán hàng Unilever quê xứ Quảng chở thùng hàng cao nghệu đi giữa trời nắng chang chang bán từng chai dầu gội đầu, gật gù nhận xét: dân miền Trung nó siêng thiệt. Vậy rồi thôi.
(còn tiếp)
Feb 22
1/ Giống như tui hay nói với người khác: “khi tui cầm máy lên bằng hai tay, ngắm cuộc sống này thu gọn lại qua khung ngắm và nín thở khi bấm máy để chụp, thì đó là lúc tui muốn giữ lại khoảnh khắc đó, không gian đó cho riêng mình”.
Nghe rất ích kỷ, đúng không?
Nhiều người thích chụp hình không phải để cho mình, mà để cho người khác coi, để họ trầm trồ và ngưỡng mộ.
Trầm trồ và ngưỡng mộ về quãng đường mà người chụp đã đi qua để chụp lại được tấm hình đó.
Trầm trồ và ngưỡng mộ về máy móc và thiết bị mà người chụp đã đầu tư và sử dụng để chụp được tấm hình đó.
Trầm trồ và ngưỡng mộ về khả năng xử lý hình ảnh để làm được tấm hình đó.
Trầm trồ và ngưỡng mộ về những gì có trong tấm hình đó, như người mẫu, chính khách, xe cộ, vàng bạc vân vân
Và vân vân…
2/ Tui chụp nhiều, cả đống, máy gì cũng chụp được, như tui hay nói với người khác: “cái gì bấm chụp được là tui xài được”.
Nghe rất rẻ tiền, đúng không?
Nhiều người chỉ thích xài những cái máy mắc tiền quá trời chức năng, và học thuộc lòng tất cả những chức năng đó để tán dóc.
Nhiều người chỉ thích xài những cái máy cổ ơi là cổ, xưa ơi là xưa, chỉ để chụp được vài ba chục cuộn film kodak.
Nhiều người chỉ thích xài những cái ống kính mắc cả ngàn, chục ngàn đô mỹ, ống khác mà lắp vô là hình nó bị out, bị trơ, bị “noi” (noise) liền, không chụp được.
Nhiều người chỉ thích xài những thứ mà không ai (thèm) xài, để nói với mọi người rằng tui khác mấy bạn vân vân
Và vân vân…
3/ Khi tui bấm cái nút chụp, tui nín thở, kiểu như muốn nhét cái thực tại đang ngắm qua khung ngắm vô tấm hình vậy. Mà cũng tuỳ, cứ nhét được một tấm thì cả trăm tấm khác coi như bỏ. Nhiều khi ôm máy đi chụp một vòng về, ra lab rửa index cả xấp rồi đem film cuộn lại dzục hết vô thùng rác. Chuyện đó cũng bình thường như chuyện nhấn Ctrl-A cái folder 8GB toàn hình rồi bấm Shift-Delete không thương tiếc. Vì cả đống hình mà không thích được một tấm nào.
Đã không thích rồi thì khỏi chỉnh khỏi sửa, mệt!
4/ Á vậy mà, có người lấy hình mình không thích về, chịu khó quay qua quay lại, chỉnh tới chỉnh lui một hồi, ra cái hình cũng … đẹp đẹp. Vậy là họ hỏi xin, tui cho luôn, nói: “hình này đâu có còn là tui chụp nữa, vậy khỏi ghi credit là photo by tui đi héng”.
5/ Tui không chụp hình set up, vì tui không thích set up. Nhìn một tấm hình, tui biết cái hình đó xài mấy cái flash, dựng sáng ra sao, hắt sáng chỗ nào vân vân, nhưng kêu tui làm tui không làm, tại tính tui thích cái gì tự nhiên. Thực tại có sao thì tui giữ lại vậy, hình tui chụp ít khi chỉnh sửa hay cắt crop lại.
6/ Chắc tại vì không ai ép tui phải bấm nút chụp cho họ, chỉ có mình tự quyết định mà thôi.
Chụp cả ngàn tấm, rồi đem cất hết, vì tui chỉ chụp cho mình.
Recent Comments