Khai Bút Đầu Năm

Bây giờ là ngày mấy âm lịch rồi tui cũng không nhớ, chắc ra giêng luôn rồi, thành thử ra nhắc tới Tết tự nhiên cảm thấy lạc hậu dễ sợ. Nhưng mà không sao, cứ bài đầu tiên của năm mới thì kêu là khai bút đi, cho người ta biết vậy.

Không biết từ đâu ra, mà bỗng thành một thông lệ vài năm gần đây, là một hai tháng đầu năm tui thường khá rảnh rang, cũng có việc, có mua bán, có làm, nhưng nhìn chung là rảnh. Mọi năm trước tui hay đi đây đó cho biết, dù sao cũng là mùa thời tiết thuận lợi nhất trong năm, năm nay thì chưa kịp đi mà việc mùa hè đã sát sau lưng, cứ lần lữa mãi vẫn chưa nhấc nổi cái thân già ra khỏi nhà lập nghiệp.

Đầu năm thiên hạ bàn tán vụ đổi tiền đổi chủ quyền, bàn luôn các bé bỗng dưng nổi mày nổi mặt chỉ sau một đêm, nói chung cũng vui, cũng có sự cho bà con bàn tán. Ta nói, dân mình mà không có gì cho chúng nó bàn rồi chúng nó rảnh, chúng nó vô bưng vô biền ở, rồi chúng nó rảnh quá chúng nó làm cách mạng nữa thì sao, cho nên tui thấy cũng vui, kệ, cứ bàn, cho nó hao năng lượng.

Dạo này tui cứ nghĩ về thế giới xung quanh mình, chủ yếu là đặt cục nhưn tui vô chính giữa rồi suy luận, rồi sau đó bước ra xa cục nhưn đó vài bước, chục bước, trăm bước, ngàn triệu bước để quan sát nó, mà năng lực tư duy của não bộ mình vẫn chưa đủ vũng chắc để tự mình chống chọi trước những đả kích của mình về vũ trụ quan, thế giới quan và nhân sinh quan của chính mình. Nhân sinh, xét cho cùng, cũng chỉ là một sự tồn tại ngắn ngủi thôi, ấy thế mà sự tồn tại đó từ đâu ra và nó đi về đâu vốn không hề đơn giản để đưa ra câu trả lời. Sa đà vào việc giải quyết các vấn đề nhân sinh như các bé chính quyền hiện nay chỉ đưa cả đám vào ngõ cụt, thay vào đó hãy làm những chuyện lớn hơn và xa hơn. Xét cho cùng, thì chúng ta để lại cho hậu thế đâu phải là cái bộ xương khô, mà là cái kiến thức, cái phương pháp, cái triết lý, cái con đường.

Thời đang sắp loạn, kẻ tiểu nhân chỉ sợ xã hội không loạn, lần này Việt Nam mất chủ quyền thì mảnh đất này sẽ lại rơi vào tay ai? Tàu hay Tây đều tốt hơn Ta cả, tui thấy vậy, đó là bài học rút ra từ trong lịch sử của đất nước này, bởi vì Ta rất biết người nhưng ta không (muốn) biết Ta, nên ta cứ mãi lẩn quẩn trong cái vòng tuần hoàn loạn rồi yên rồi lại loạn.

Kẻ nắm quyền hiện tại cốt không sợ đám cóc ké phản động lâu lâu ngứa háng tổ chức biểu tình tào lao này nọ, các bé ấy vốn không cần làm cái gì mới hay cái gì tốt đẹp cả, quan trọng nhất là đừng gây ra tội lỗi gì thôi. Với cái mục đích ấy, thì hành động đi kèm chỉ là bưng bít. Dân ta vốn không bưng bít được, không có cái hũ mắm nào bưng bít được, đúng không? Vậy cho nên nó mới loạn.

Thằng bạn tui nói: anh vốn đâu ưa gì cả hai phe. Nó nói đúng, vì cả hai phe hiện nay đều vô chủ, hỗn độn và cấu xé tranh giành nội bộ. Không có phe nào trở thành tinh nhuệ được cả, và tui thì cực kỳ ghét một đám ô hợp đứng lên tranh nhau nói về những điều chính nghĩa. 

Do đó, tui mặc kệ. Biết trước kết quả của xã hội ngày hôm nay, thì việc tui cần làm là chuẩn bị cho tương lai của mình thôi. Không đủ tiền để đóng cái thuyền của ông Noah ngày xưa, mà thật ra cũng chưa cần tới cái thuyền đó trong đời mình, tui lo gỡ mớ bòng bong bên trên trong đầu mình, tui nghĩ gỡ xong thì chắc cũng có lẽ tui đóng được một cái “thuyền” nào khác rồi. 

Cuối năm trước có hứa với thằng bạn là năm nay siêng viết blog hơn, nhưng có lẽ năm nay tui siêng chụp hình, siêng quay phim, siêng đi hơn, anh chị em thấy sao?

À, hồi nãy mới nói đầu năm tui hay rảnh rỗi, uhm, thì rảnh nên tui mần cái này tặng quý anh chị em cộng đoàn Thiên Chúa Giáo nhân dịp lễ Phục Sinh sắp tới nghen: www.mortality.life. Không có gì nhiều, cũng không có gì quan trọng, chỉ là vài tấm hình nho nhỏ đặng anh chị em nhìn thấy cái sở hữu của mình từ một góc nhìn khác mà thôi. Đơn giản nên tui cũng không làm rình rang đánh trống khua chiêng.

Thôi, năm mới đã tới, anh chị em hãy can đảm để bắt đầu, làm việc hăng say và kiên trì theo đuổi, hạnh phúc sẽ đến với những người kiên tâm, nha.

Thương.

 

Likes(1)Dislikes(0)

Vài Dòng Cuối Năm Bính Thân

Thấm thoát đã hết một năm, bây giờ còn không tới nửa con trăng nữa thì tới Tết, tui viết vài (chục) dòng dọn dẹp cuối năm Bính Thân coi.

Chắc năm 2016 là năm tui ít viết blog nhất, cũng không phải tui bận rộn gì cho cam, mà tui mắc xà quần với cái nùi sách, đâu đó 30 cuốn, nùi việc vặt, đâu đó ba bốn việc, nùi gia đình nhỏ em dắt hai đứa con về VN chơi hồi hè, và một nùi bận suy nghĩ về đất nước, cho nên ba hồi bảy lượt tui định ngồi viết blog, rồi lại thôi.

Tuy vậy, cái “thôi” nhứt chính là, năm qua dân chúng thi nhau nói, ai cũng nói, có học có tên tuổi vô học vô danh ai cũng giành nói, đa phần là nói nhảm, ít phần là nói gần trúng, hiếm hoi là nói trúng, nhưng không có làm. Do đó, tui không muốn chen chân vô cái diễn đàn vốn đã đông nghẹt người đó làm cái gì.

Ai cũng nói, thì tui nghe. Nghe cho đã, nghe nguyên một năm, xong ngồi suy nghĩ: ủa tính ra dân trí mình hiện tại so với dân trí nước người ta thời trung cổ cũng đâu có gì tiến bộ. Xong ngồi cười một mình, lật sách ra đọc tiếp.

Cuối năm, bịnh một chập gần một tháng, đi khám hai cái bịnh viện ba ông bác sĩ, té ra là tui tự chữa cho tui được, vì bác sĩ thời bây giờ dở ẹt. Thật ra nói dở thì hơi khiếm nhã, phải nói là bác sĩ bây giờ vô tâm, khám bịnh nhân mà qua quít. Thật ra nói bác sĩ vô tâm cũng không đúng, phải nói là cái mạng con người bây giờ rẻ quá, cho nên người ta không có coi trọng. Do đó, tui tự chữa cho mình sau hai chục ngày chăm chỉ uống thuốc theo toa bác sĩ mà không hết, bây giờ bịnh trong người cũng thuyên giảm.

Saigon mấy ngày gần Tết trời cũng xanh hơn, mây bay cao hơn, và gió lạnh hơn. Ngày mai tui sẽ đi ngắt lá mấy cây mai, thiệt ra là tui cũng không biết chừng nào ngắt lá mai mới phù hợp, nhưng điều đó không quan trọng, mai tui sẽ đi ngắt lá mai. Má có một câu chuyện kể hoài: “mày biết cái hàng mai trước phòng con ở đâu ra không, từ cái cây mai thằng Hiền cho hồi Tết năm nào đó, Tết xong cái nó héo tàn còn ba cái nhánh không mà má tưới nó mỗi ngày một gáo nước, bây giờ nó ra hơn chục cây mai đó, thấy hông con”. Thấy, đó là sự thật về má mà tui thấy. Má tưới mỗi ngày một gáo nước cho cái cây mai đó bao nhiêu năm, chiết cành tỉa nhánh hồi nào tui cũng không nhớ, nhưng bây giờ trước cửa phòng tui là một hàng mai cao cỡ mét rưỡi, mét sáu, không có đất, chỉ trồng trong mấy cái chậu, mà năm nào tụi nó cũng nở vàng rực cái hàng hiên.

Saigon càng ngày càng đông, dân cư bây giờ chắc cỡ ba chục triệu người, mà người Saigon sống ở đây từ 1930 thôi chắc cũng không còn được bao nhiêu người. Một số người nói muốn tìm người Saigon hả, qua Mỹ kìa, tui không nghĩ vậy. Mỹ có nhiều người Việt thiệt, nhưng tui tin rằng đa số người Việt ở Mỹ không phải người Saigon. Không có ở đâu nhiều người Saigon bằng Saigon trơn trọi hết á, anh chị em tin tui đi. Người Saigon chỉ bơi chìm xuống thôi, chứ họ không bỏ đi đâu cả. Người Saigon không thích ngoi lên đớp nước loi choi như mấy con cá tầng mặt sống bám theo con nước. Má coi tivi, xong phán một câu xanh rờn: có mấy con cá chết nó mới nổi lềnh bềnh lên mặt nước, con thấy hông.

Tui làm studio được ba năm, mua biết nhiêu vật dụng, bây giờ cái studio, cái nhà tui, cái phòng tui, cái kho nữa, nó quá trời bề bộn, đủ thứ trên đời, chắc có lẽ phải có một tuần nào đó tui dọn dẹp thanh lý bớt đồ đạc của mình.

Năm sau, tui sẽ viết blog đều đặn hơn, vì đọc sách một năm rồi, chắc cũng có thêm mớ chữ, chỉ e là chữ của mình càng ngày càng cũ kỹ chứ không mới, không hiện đại, thôi kệ.

Năm sau tui vẫn tiếp tục làm đồ da, chụp hình, quay phim, tổ chức sân khấu cho sự kiện, và bán mớ san hô cho nhỏ em gái, nhà chồng nó làm san hô nhiều quá xài không hết đem qua nhờ tui bán phụ, giống cái nợ, haha.

Năm sau tui sẽ làm du lịch dã ngoại và đường trường. Nói vụ du lịch này tui cứ nghĩ mãi, nghĩ mãi, không biết tui có mắc nợ cái gì hay không, mà tui cứ đâm đầu vô khúc đất đó mà làm. Với một người vô thần và không mê tín như tui, thì chuyện nợ nần từ kiếp trước là không có, kiếp này tui cũng không có nợ tình, nợ tiền ai cả, nhưng thật sự cái duyên số nó cứ lẩn quẩn đưa đẩy tui đi qua, đi lại cái khúc đất đó. Đã từng nhào vô, từng bị đẩy ra, đã từng chán ghét, vậy mà bây giờ nó nằm chình ình trên bảng kế hoạch công việc của năm sau với đầy đủ tất cả hăm hở. Thiệt cái tình :)).

Thôi, cuối năm, anh chị em chạy xe thong thả, mua sắm thong thả, làm việc thong thả, dành thời gian ngó lên trời, phóng tầm mắt ra xa, nghen, đất trời đang thay đổi đón xuân, điều nhỏ nhặt gì cũng mới mẻ, chuyện cũ kỹ gì cũng còn đó, vạn vật chỉ còn chờ đợi ngày giao thừa để thay tấm áo cả năm bụi bặm. Ai có quê thì về, ai không có quê thì dọn dẹp nhà cửa, nói vài câu với ba má anh chị em đi, cả năm trời anh chị em có ăn bữa cơm nào với ba má chưa, hay mê cơm hàng cháo chợ rồi kệ bà cái mâm cơm gia đình hổm rày rồi; người Saigon hổng có như dzậy nghen, người Saigon hổng có ăn Vietnamese cuisine ở nhà hàng à nghen.

Likes(5)Dislikes(0)

Người Việt Nam Ta Giỏi Thật

Đứa nào nói Việt Nam ta dở là sai, sai trầm trọng.

Người Việt Nam mình rất giỏi, làm cái gì cũng được, làm còn đẹp còn ngầu hơn người ta nữa, chuyện gì khó thứ gì hiếm đều làm được, khó khăn nào cũng vượt qua, tiền bạc không phải là vấn đề, thảy đều làm được. 

Chỉ với 1 điều kiện: phải thấy cái đó rồi mới làm được.

Không thấy sao làm, mày điên hả?

Trong nước ngoài nước gì cũng dzậy, nghen.

Likes(0)Dislikes(0)

Dễ Dãi

Dễ dãi là bản tính tự nhiên của loài người. 

Giống như cái cây vậy, trong quá trình lớn lên, không ai uốn nắn, nó sẽ tự mình tạo ra muôn hình vạn trạng, cong méo xẹo xiên. 

May quá, cái cây đó không bị gió thổi bứng gốc hay sét đánh tét đôi, mà nó đứng đó một thời gian dài, rất dài, để trở thành cổ thụ.

Rồi có người đi ngang qua, nhìn thấy cái cây già cỗi mà cong queo, cũ kỹ mà không thẳng tắp, bèn buông lời nhận xét. Cái cây bèn trả lời: ngươi không thấu hiểu cái đẹp của tự nhiên, thẩm mỹ của ngươi thật kém.

Dễ dãi không phải là nghệ thuật của tự nhiên, thưa ngài cây ạ, vì tự nhiên vốn khắc nghiệt. Ngài chỉ may mắn chưa bị sét đánh hay chưa được bứng lên mang tới xứ sở văn minh để thấy mình méo mó tới mức nào thôi.

Likes(0)Dislikes(0)

Người Thông Minh

(sưu tầm) 

Một vị đứng đầu của một đất nước gặp ông Obama ở Nhà Trắng mới bèn “thảo mai” hỏi:
Vị lãnh đạo: Ông giỏi quá, làm sao trong 2 nhiệm kỳ ông có thể gánh vác nước Mỹ thành công như vậy…?
Obama: (rất khiêm tốn): Ah, tôi không làm một mình, bên tôi còn rất nhiều người giỏi và thông minh.

Vị lãnh đạo liền hỏi: Vậy làm sao biết người nào là người thông minh…

Obama (ngớ người vì câu hỏi này) sau đó trả lời

Obama: Muốn biết người đó thông minh hay không hãy hỏi họ một câu hỏi thông minh, họ sẽ trả lời một câu trả lời thông minh.

Vị lãnh đạo vẫn chưa hiểu liền hỏi tiếp: Vậy câu hỏi nào là câu hỏi thông minh??

Ông Obama cũng pó tay với câu hỏi này vì không biết giải thích thế nào. Ông bèn nhẹ nhàng nhấn nút gọi ông John McCain – Ngoại trưởng vào.
Obama: Ông McCain, ba mẹ ông có 1 người con không phải là anh chị của ông, không phải là em của ông. Vậy người đó là ai?
McCain: Đó là tôi, John McCain..

Ông Obama quay qua vị lãnh đạo và nói “Đây là người thông minh”..
Vị lãnh đạo trầm trồ hiểu ra. Sau chuyến công tác, ông về nước liền gọi vị Phó lãnh đạo vào và hỏi.
Vị lãnh đạo: Tôi hỏi anh, ba mẹ anh có một người con không phải là anh chị anh, cũng không phải là em anh. vậy đó là ai?
Vị phó gãi đầu bứt tóc vì không biết trả lời sao, bèn tổ chức họp nội các các kiểu nhưng cả tổ chức không ai trả lời được. Ông liền nhớ rằng nước mình vừa có một người đoạt giải Nobel Toán học tên Ngô Bảo Bối bèn chạy đến hỏi câu hỏi tương tự.
Vị phó: Tôi hỏi anh, ba mẹ anh có một người con không phải là anh chị anh, cũng không phải là em anh. vậy đó là ai

Ngô Bảo Bối: Là tôi, Ngô Bảo Bối!

Vị phó sung sướng vì đã tìm ra câu trả lời liền chạy một mạch đến phòng vị lãnh đạo.
Vị phó: thưa anh em đã có câu trả lời rồi
Vị lãnh đạo: Vậy đó là ai?

Vị phó: Thưa anh, đó là thằng Ngô Bảo Bối.

Vị lãnh đạo tát 1 phát đau điếng vào mặt vị phó và la lớn “ĐỒ NGU, ĐÓ LÀ THẰNG JOHN MCCAIN”…

Likes(5)Dislikes(0)
« Older posts
%d bloggers like this: