Người Saigon Là Cái Gì?

Tự Vịnh Khách Đến Chơi

Chẳng ngại đường xa khách đến chơi
Lộn lèo cả đám đã quen xơi
Rồng lộn lên đầu đoàn đưa rước
Cà sa cà vạt cứ thế bơi
Nào quan nào lính nào hào kiệt
Cũng vàng cũng đỏ cũng hơi hơi
Hẻm sâu nhà nhỏ không ai viếng
Lâu lâu được bữa cũng cầm hơi

Đó là một bản khác của bài Khách Đến Chơi của tui đã viết trước đây, nhân dịp gì thì anh chị em kiểm tra dòng thời gian giùm tui rồi tự hiểu nha.

Cũng lâu lâu tui không viết blog, không phải vì không có gì để viết, mà vì một thân chỉ có hai tay hai chân mà phải làm đủ thứ chuyện trên đời, việc trí óc có, mà việc tay chân cũng có, việc cho mình có, việc cho gia đình, cho bạn bè, cho người dưng cũng có, nên đâm ra không có thời gian viết blog.

Không phải tui bận, tui tuyệt đối không bận. Tui rảnh lắm, sáng nào cũng ra quán cafe mua ly cafe sữa đá uống xong rồi mới làm việc, nên tui không có bận. Có điều não tui bị rối, cần một thời gian để gỡ, nên tui biết tui không có lôi cái đám rối đó lên blog được, nên tui từ từ, để đó, có thời gian rút ra một sợi từ đầu tới đuôi thì ngồi viết ra, như hôm nay chẳng hạn. Continue reading

Likes(2)Dislikes(0)

Khách Viếng Nhà

Chẳng ngại đường xa khách đến chơi
Rộn ràng cái xóm chỉ quen nhơi
Um sùm lồng lộn bầy đưa rước
Nháo nhào chen chúc lũ dựa hơi
Chó già kẹt cửa gầy cơn sủa
Gà tơ gồng cựa gáy khơi khơi
Hẻm sâu nhà nhỏ không ai viếng
Lâu lâu được bữa cũng cầm hơi

Likes(2)Dislikes(0)

Mệt Đít

Một câu thôi: não đéo đâu mà bày đặt hội với chả nghị, vớ vẩn.

Đã vậy còn tỏ ra quan trọng với nguy hiểm đồ :)).

Likes(5)Dislikes(2)

Đất Nước

Lâu lắm rồi không nghe ai nói về đất nước
Về những canh tân, cải cách hoặc vun trồng
Về con đường ra biển của Cửu Long
Hay đơn giản thôi, về trung trinh hiếu nghĩa.

Đất nước ơi còn bao dòng gấm vóc
Chở trăm năm chí khí của cha ông?
Chở pháp lam, ngoã tượng khắp non sông
Vầy song thất, kỳ yên mùa khai hội? Continue reading

Likes(7)Dislikes(0)

Khai Bút Đầu Năm – Bánh Tét

Năm nào cũng vậy, cứ hễ Tết tới thì bà con miền nam nấu bánh tét ăn. Nhà nào đông người thì bắc nồi rửa lá rồi cả nhà xúm vô gói bánh bỏ vô nồi nấu trên dưới nửa ngày, mà đa số chụm lửa nấu ban đêm. Mấy đứa nhỏ thích xúm bên cái nồi nấu bánh tét không phải vì cái nồi lẫn cái thứ đang được nấu bên trong, mà vì bản năng cơ bản của loài người nó thúc đẩy từ thời tiền sử: thấy lửa là tự động kéo tới bu xung quanh. Mà nhứt là mấy ngày sắp tết trời lành lạnh, cái lò nấu bánh tét thì nó ấm áp, nên chúng con nít bu quanh chơi thì đông chứ châm củi châm nước canh lửa thì ít.

Cái bánh tét cũng lạ, có người ăn cả đời cũng không cần quan tâm tới nó là cái gì, chỉ cần biết năm hết tết đến là lôi bánh tét ra ăn. Người có tìm hiểu thì nói là bánh tét là nói trại của bánh tết, là bánh cho ngày tết. Có người cũng tìm hiểu đọc sách nói rằng bánh tét và bánh chưng là một cặp, xuất hiện trong truyền thuyết vua Hùng Vương thứ mấy không rõ tên là Lang Liêu được ngôi vua là nhờ món bánh trời đất này, luôn tiện tui xin đính chính là cặp bánh trời đất đó là bánh chưng và bánh dầy, không phải bánh chưng và bánh tét nha bà con. Continue reading

Likes(1)Dislikes(0)

Tại Sao Gọi Là Lò Vi Ba

Hôm nay đi ăn, cô ấy hỏi: tại sao kêu là lò vi ba?

Lò vi ba là tiếng Hán Việt, dịch thẳng từ Anh sang Hoa rồi sang Hán-Việt.

Cái tên của nó là lò micro-wave, micro là siêu nhỏ, tiếng Hán là vi, wave là sóng, tiếng Hán là ba, nên micro-wave trong tiếng Hán-Việt là vi ba.

Sau này một số thánh nhân nào đó không hiểu được tại sao gọi là lò vi ba, nên đã xài một chữ khác thuần Việt hơn để gọi chữ ba là chữ sóng, nên lò vi ba còn gọi là lò vi sóng.

Lò vi sóng là nửa nạc nửa mỡ, lò vi ba là nửa mỡ nửa nạc, nói sao ai cũng hiểu. Continue reading

Likes(0)Dislikes(0)

Tánh Kỳ

TanhKy

(hình sưu tầm trên Facebook, không rõ nguồn)

Likes(2)Dislikes(0)

Saigon – Ngày Mưa Trong Mùa Nắng

Chiều tối hôm qua Saigon tự nhiên mưa. Thật ra mùa này ở Saigon đang là mùa khô, tức là từ khoảng đầu tháng 12 tới cuối tháng 4 dương lịch, trời rất ít mưa, mà cái nắng cũng không quá gay gắt như những ngày mùa mưa. Mà thiệt ra thì, Saigon mưa hay nắng cũng đâu có ảnh hưởng gì tới đất đai, con người ở đây, vì cuộc sống của người Saigon đâu có phụ thuộc nhiều vô mưa hay nắng.

Đâu có ai trồng cái gì, cũng đâu có ai săn bắt con gì, cũng đâu có ai nuôi con gì trong nhà, trừ mấy nhà nuôi chó mắc tiền đặng chiều chiều dắt ra đường khoe, hay mấy nhà có truyền thống nuôi heo dưới giường và nuôi gà trong bếp mà thôi.

Mùa khô ở Saigon mát mẻ, thời tiết ôn hoà, lòng người cũng thấy vui hơn. Người ta mua sắm nhiều hơn, gặp gỡ ngoài hàng quán nhiều hơn, quà cáp nhiều hơn, và ra sức kiếm tiền hơn. Vào cái mùa này mà đi giữa Saigon khoảng từ chiều tới tối, người đi nhiều sẽ thấy quen mắt với những cảnh chợ đêm ở các nước trong khu vực Châu Á mình. Thậm chí có bữa kia có người bạn còn nhận xét: “saigon về đêm giống Paris”, tui thiệt sự là ngạc nhiên về sự so sánh đó của anh ta, nhưng mà nói chung, thì trong lòng vẫn có chút sướng. Continue reading

Likes(0)Dislikes(0)

Thông Báo Cho Thầy Bằng

Anh chị em thông cảm tui lạm dụng blog nha.

Con thông báo cho thầy là con đã nhận được thùng đồ thầy gởi hôm nay 17/12. Con sẽ giữ kẹo cô cho để ăn và một số đồ để kỷ niệm, một số khác con sẽ gởi anh Hoàng nha thầy. Con định gọi nhưng mà lúc nhận là buổi trưa, sợ trái múi giờ. Thứ Hai tuần sau con sẽ làm việc thầy nhắn. Chúc thầy cô luôn mạnh khỏe.

WP_000004

Likes(0)Dislikes(0)

Thời Loạn – Ngôn Loạn

Khoảng cách đây hai ba năm tui có đi Đài Bắc thăm gia đình chồng của nhỏ em. Trong một buổi ăn cơm tối, ba chồng nhỏ em hỏi tui có chỗ nào không có ghi trên bản đồ mà tui muốn đi coi cho biết không, tui nói tui muốn đi coi một chỗ nào đó làm đồ da của Đài Bắc, mà tìm trên bản đồ không thấy, để tham khảo sản phẩm thương mại và các loại chất liệu, công cụ của người ta.

Sau khi tui nói điều đó ra, tụi tui còn nói nhiều điều khác nữa, và điều đó hoàn toàn có thể là một câu nói cửa miệng, nói cho vui, đi cũng được, không đi cũng không sao, vì đó là bữa cơm gia đình bình thường, không ai hứa hẹn gì và chính tui cũng không nhớ tui đã nói điều đó, chưa kể là Đài Loan có biết nhiêu chỗ tui chưa tới, hơn nữa tui còn nói điều đó bằng tiếng Anh và được dịch ra tiếng Hoa, nên tui nhanh chóng quên đi.

Trước ngày tui bay về Việt Nam, ba chồng nhỏ em kêu tui và thằng em rể lên xe ổng chở đi một chỗ cách nhà khoảng 40-45 phút lái xe. Đó là một làng nghề thủ công, trong đó có bán nhiều đồ gốm sứ, và đồ da. Ổng chỉ tui khu vực bán đồ da, còn ổng thì đi vô khu gốm sứ, và tui đã có một khoảng thời gian kha khá để tham quan cái khu này, và có mua một số sản phẩm trong đó. Continue reading

Likes(0)Dislikes(0)
« Older posts
%d bloggers like this: